[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp – Chương 52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp - Chương 52

Chương 52

Hoa Dung sắc thuốc, Lưu công công tự tay nấu thành một bát thuốc đen ngòm rồi bưng tới trước mặt Tiêu Triệt. Tiêu Triệt trầm ngâm một lúc, sau đó cầm bát lên uống cạn một hơi.

Điên?

Đúng là nói nhảm!

Hoa Dung tiến lên cầm một cây kim to đâm vào một huyệt vị phía sau cổ Tiêu Triệt. Máu đen ngòm chảy ra, Hoa Dung lại vỗ mạnh một cái lên lưng Tiêu Triệt. Một ngụm máu đen từ miệng Tiêu Triệt phun ra, sau đó hôn mê bất tỉnh.

“Xong rồi.” Hoa Dung phủi tay nói: “Kích thích quá mức, huyết ứ tích tụ dẫn đến tinh thần mê man. Thả chút máu, ngất một lát là ổn thôi.”

“Ngày mai bắt đầu châm cứu trị chân cho hắn, những ngày này ăn uống phải thanh đạm, đừng tham hoan, không, chính xác là không được làm chuyện phòng the.” Hoa Dung nói xong liền vung tay áo rời đi.

Lưu công công đứng bên cạnh chạm ánh mắt với Thẩm Yến, lại nhìn đám hương nến kia, nghĩ đến những lời nói ngớ ngẩn của Vương gia, ông chợt hiểu ra.

Thì ra không phải làm kẹo, mà là làm hương nến thật sự.

Hương nến, thứ đó là để cho ma quỷ ăn. Lưu công công lại quay sang nhìn lư hương đang tỏa khói ngoài cửa sổ, lòng thầm nghĩ: Vương gia thật sự… thật sự là… Haizz… sao ông ấy có thể nghĩ tới chuyện này chứ.

Trước khi Lưu công công kịp nói gì, đã thấy Vương gia nhà mình chậm rãi tỉnh lại.

Tiêu Triệt chỉ cảm thấy đầu óc vốn luôn mơ hồ như được làm sáng tỏ, mắt cũng sáng hơn vài phần. Ngay cả ánh sáng xuyên qua cửa sổ cũng trở nên chói mắt.

Tựa như đột nhiên được khai thông kinh mạch, Tiêu Triệt lắc đầu thật mạnh, cảm nhận sự nhẹ nhõm thoải mái. Sau đó nhìn về phía người đang nằm trên giường, ánh mắt lo lắng không chớp lấy một cái nhìn mình, tâm trạng hắn bỗng khác hẳn.

Ma quỷ?

Tiêu Triệt không nhịn được nhắm mắt lại, trong lòng không muốn thừa nhận, nhưng cứ như là thực sự bị ma ám.

Như một giấc mơ, trong mơ mọi thứ đều rõ ràng, nhưng khi tỉnh lại mới nhận ra, hóa ra đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Tiêu Triệt mệt mỏi day ấn đường, gắng sức ngồi dậy, xuống giường ngồi vào xe lăn.

Lưu công công mấp máy môi, không biết nên nói gì.

Sau một hồi im lặng, Tiêu Triệt thấp giọng bảo:“Đi mời Triệu thái y đến.”

Lưu công công nhìn người nằm trên giường một cái, đáp “vâng”. Trong những lúc then chốt thế này, vẫn là Triệu thái y đáng tin hơn. Hoa thần y kia thì lại như muốn giết cả vương phủ. Người duy nhất có thể kiềm chế được ông ta lại đang nằm bất động trên giường, chuyện gì thế không biết!

Vương gia nhà ông cũng ghê gớm thật, chân không cử động được mà cũng khiến người ta đến thế này. Nếu chân mà cử động được… trời ạ, ông thật không dám tưởng tượng hình ảnh đó…

Nhưng… Lưu công công giơ tay vẫy vẫy trước mặt Tiêu Triệt, thầm nghĩ không biết cơn “điên” này đã khỏi chưa.

Tiêu Triệt lạnh lùng ngước mắt nhìn ông, Lưu công công cười gượng, quay người dặn người đi mời Triệu thái y.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.