Trong ngục tối, Đinh Linh Nhi đã tỉnh dậy. Nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm, nàng co rúm người lại trong góc.
Mộc Hạ và Xuân Sơn đứng canh bên ngoài, cả hai ngồi chung trên một chiếc ghế dài, mỗi người chỉ chiếm một nửa mép ghế.
Thẩm Yến ghé lại gần: \”Đau không?\”
Mộc Hạ bình thản lắc đầu: \”Không đau, chỉ mười roi thôi mà. Thêm hai mươi roi nữa, thuộc hạ vẫn đứng vững như thường.\”
Thẩm Yến: \”…\”
Nổ nữa đi, ai mà không nổ được chứ?
Thẩm Yến bước vào trong, nhìn về phía Đinh Linh Nhi.
Người phụ nữ này có dung mạo xinh đẹp, trông vô cùng yếu đuối đáng thương, đôi mắt tựa hồ như làn nước trong vắt. Tuy nhiên, vẻ ngoài của nàng cũng không khác mấy so với những nữ tử bình thường, chẳng giống như Lục Vân, chỉ cần liếc mắt là biết ngay là người dị tộc.
Thẩm Yến vén áo, định ngồi xuống ghế thì Ôn Ngọc nhanh tay nhanh mắt đặt một chiếc gối mềm lên ghế trước.
Thẩm Yến: “…” Đúng là đối đãi với thế thân tốt ghê ha.
Đinh Linh Nhi trước tiên liếc nhìn Thẩm Yến, sau đó dời ánh mắt đặt lên Tiêu Triệt có thể bắt cóc nàng nhưng lại bị tàn phế hai chân… Đinh Linh Nhi cụp mắt xuống: “Các người là ai? Tại sao lại bắt ta?”
“Đinh cô nương, nghe nói cô là hậu nhân của Di tộc?” Thẩm Yến đi thẳng vào vấn đề.
Đinh Linh Nhi lắc đầu: “Không phải.”
“Ồ.” Thẩm Yến khẽ cười: “Xem ra cô có nghe qua về Di tộc, nếu không làm sao phủ nhận dứt khoát thế được.”
Đinh Linh Nhi cúi đầu không nói thêm gì.
Tiêu Triệt lạnh nhạt mở lời: “Nếu không rõ gốc gác của cô thì làm sao chúng ta bắt cô? Điều này cô phải hiểu rõ. Cô không nói cũng không sao, ta sẽ cho người đưa cô về lại phủ Khánh Vương. Cô nghĩ xem Khánh Vương sẽ nghĩ thế nào? Hắn sẽ còn tò mò hơn cả chúng ta về lai lịch của cô.”
Nghe vậy, sắc mặt Đinh Linh Nhi lập tức trắng bệch. Sau một lúc im lặng, nàng bỗng quỳ sụp xuống đất, giọng run run: “Ta nói, xin đừng đưa ta về, Khánh Vương sẽ giết ta mất. Các người muốn biết gì, ta sẽ nói hết.”
“Vậy hãy kể về thuật vu cổ của Di tộc đi.” Tiêu Triệt nói.
“Vu… vu cổ của Di tộc?” Đinh Linh Nhi nuốt nước bọt, cả người bắt đầu run rẩy:
“Là… là Khánh Vương làm. Đều là do hắn làm, không liên quan đến ta… Tất cả đều là hắn…”
“Ý ngươi là gì?” Mộc Hạ đặt lưỡi kiếm lên cổ nàng, cúi xuống nhìn, trầm giọng: “Nói, các người dùng thuật vu cổ để làm gì?”
Nước mắt rưng rưng trong mắt Đinh Linh Nhi: “Ta nói, ta nói. Bà nội của ta là người Di tộc. Hơn ba mươi năm trước, Di tộc bị diệt tộc, bà nội chạy trốn đến kinh thành, ẩn danh kết hôn sinh con. Sau này, bà nội qua đời, để lại một cuốn sách, trong đó ghi chép về thuật vu cổ của Di tộc.”
“Nhưng bà nội chưa từng dạy ta chữ viết của Di tộc, nên ta không đọc được nội dung trong sách.”
“Đầu năm Sùng Minh thứ hai mươi mốt, ta nhập phủ Khánh Vương làm ca cơ. Không biết tại sao, Khánh Vương lại biết được thân phận của ta. Hắn nói chỉ cần ta giao cuốn sách đó, sẽ cho ta làm thiếp, nên ta đã đưa sách cho hắn.”