Đinh ——
【Tương Kiến Hoan* Núi có cây, cây có cành, lòng này có người, người nào có hay. Nhiệm vụ dỗ người trong lòng ngủ đã hoàn thành, phần thưởng đã được phát.】
Trong tiếng “đinh” của hệ thống, Thẩm Yến chìm vào giấc mộng ngọt ngào.
Trong mơ là một buổi chiều mùa đông, trong phòng có lò than đang cháy, lư hương tỏa hương cà nan.
(Là một loại hương trầm, tui search cũng không rõ nó là hương kiểu gì)
Y ngồi trên giường của Vân Dực, chân gác lên đọc thoại bản, còn Vân Dực ngồi sau bàn chăm chú đọc sách.
Đó chỉ là một buổi chiều bình thường, không ai nói lời nào, nhưng chỉ cần ngẩng lên là có thể thấy nhau.
Những ngày ấy y chưa từng biết trân trọng, đến sau này lại trở thành điều y khao khát nhất, cả trong mơ lẫn ngoài đời.
Thẩm Yến mỉm cười tỉnh dậy, vừa ngẩng đầu đã thấy người phía sau bàn cầm bút vẽ tranh.
Khác với thiếu niên trong mộng, giờ đây Tiêu Triệt đã trưởng thành, đôi mày đường nét càng thêm rõ ràng, khí chất trầm ổn, thật sự là một mỹ nam đủ sức khiến người ta xiêu lòng.
Thẩm Yến ngắm Tiêu Triệt, thầm nghĩ nếu cuộc sống cứ mãi như thế này thì tốt biết bao.
“Ngắm đủ chưa?” Giọng nói lạnh băng của hệ thống bất ngờ vang lên.
Thẩm Yến chớp mắt: “Hệ thống… Sao ta cảm thấy đã lâu rồi không nghe thấy giọng ngươi nhỉ?”
Hệ thống: “Cảm ơn ký chủ vẫn nhớ đến một hệ thống như ta.”
Thẩm Yến: “Nói gì vậy, làm sao ta quên ngươi được… Đúng rồi…” Thẩm Yến đột nhiên bật dậy, mắt mở to: “Tối qua ta với Vân Dực thân mật như vậy, có phải ngươi không kích hoạt truyền năng lượng không?”
Hệ thống: “Ngươi hỏi ta?”
Thẩm Yến: “Ta không hỏi ngươi thì hỏi ai?”
Hệ thống: “Ngươi có muốn nghĩ xem tối qua mình đã làm gì không?”
Thẩm Yến: “Nắm tay, hôn hít, tiếp xúc thân mật chứ gì, sao ngươi không truyền năng lượng?”
Hệ thống: “Ta sợ nhỡ hai người phát sinh gì đó, giữa chừng ngươi ngất xỉu thì sao?”
“…” Thẩm Yến hừ lạnh: “Có thể xảy ra chuyện gì chứ…”
“Ha ha.” Hệ thống châm biếm: “Đàn ông, là loài động vật thiếu tự chủ nhất.”
Thẩm Yến: “… Thôi đi, Vân Dực nói tối nay sẽ đến nữa, lúc đó ngươi phải nắm lấy cơ hội, ta nói ngươi nghe, hệ thống à, ngươi thật sự chẳng tinh ý chút nào.”
Hệ thống: \”…\”
Lưu công công bước vào, thấy Thẩm Yến tóc tai rũ rượi ngồi trên giường bèn vui tươi hớn hở tiến lên: “Công tử tỉnh rồi? Công tử có thấy khó chịu chỗ nào không? Ta đã sai người chuẩn bị nước nóng, ngài đi tắm đi, còn cho nhà bếp làm nhiều món ngon nữa, tắm xong là có thể ăn.”
Thẩm Yến nhìn Lưu công công đang “nịnh nọt”: “Ngươi làm sao vậy?”
Lưu công vui vẻ ra mặt: “Lão nô mừng chứ sao, công tử xem, nến long phụng đã cháy suốt cả đêm qua đấy.”