Chương 46
Phủ Khánh Vương đèn đuốc sáng trưng, Tiêu Hoằng khoác hờ ngoại bào, ngồi trên ghế với sắc mặt tối tăm.
Tiểu nha hoàn quỳ dưới đất, run rẩy bẩy.
Mỗi đêm, thói quen của Đinh di nương là phải uống một chút nước ấm. Khi nàng gác đêm thường sẽ đoán chừng thời gian mà đợi sẵn. Nhưng đêm nay đợi mãi cũng chẳng thấy Đinh di nương gọi, nàng lo lắng nên lén vào xem, ai ngờ vừa nhìn mới phát hiện, trên giường trống không, chẳng thấy bóng dáng Đinh di nương đâu.
Nha hoàn tìm hồi lâu trong viện cũng không tìm được người, hoàn toàn luống cuống, vì thế hơn nửa đêm kinh động toàn bộ vương phủ.
Thủ lĩnh thị vệ cũng quỳ tại đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chuyện người mất tích xảy ra lúc nào, mất thế nào, hắn đều không hay biết.
\”Tam tỷ, vị Đinh di nương này có lai lịch ra sao?\” Một nam tử thanh tú ngồi dưới khẽ hỏi.
Người ngồi cạnh Tiêu Hoằng là một nữ tử dung mạo diễm lệ, nàng lên tiếng: \”Ban đầu là một ca kỹ trong phủ, còn vào phủ từ năm nào thì ta cũng…”
Quản gia đứng một bên đáp: \”Bẩm Vương phi và Thập Tam thiếu gia, Đinh di nương nhập phủ từ năm Sùng Minh thứ hai mươi mốt, đến năm Sùng Minh thứ hai mươi tư, tức ba năm trước, được Vương gia để mắt tới, phong làm di nương.\”
\”Thân thế có trong sạch không?\” Nam tử lại hỏi.
\”Là một cô nhi bán thân.\” Quản gia đáp.
\”Cô nhi?\” Nam tử có vẻ đăm chiêu, rồi trầm giọng nói: \”Chuyện tối nay, nếu nàng ta chỉ là một nữ tử bình thường, tuyệt đối không thể lặng lẽ tránh khỏi thị vệ đầy phủ mà tự ý ra ngoài. Vậy thì, hoặc nàng ta có thân thủ phi phàm, hoặc bị người khác bắt đi. Bất kể là trường hợp nào, thân phận của Đinh di nương này chắc chắn không đơn giản.\”
\”Bị người khác bắt đi sao?\” Vương phi nhíu mày, không tin nổi: \”Chẳng lẽ có người lẻn vào phủ rồi lại lặng lẽ rời đi mà không một ai hay biết? Không thể nào!”
\”Hay là…\” Quản gia ngập ngừng, \”Trong phủ có nội gián?\”
Tiêu Hoằng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không nói một lời từ nãy tới giờ.
Việc thay ca của thị vệ trong phủ vốn là do chính tay hắn căn dặn. Để tránh bị dò xét quy luật, mỗi vài ngày lại đổi một lần. Ngay cả gia nhân trong phủ cũng khó lòng đoán được, huống hồ là người ngoài.
Vậy nên, nếu quả thực trong phủ có nội gián, thì kẻ đó nhất định là người rất thân cận.
Ánh mắt Tiêu Hoằng lướt qua từng người trong phòng, sau đó hạ xuống. Nếu những người trước mặt đây không thể tin cậy, thì e rằng hắn đã mất mạng từ lâu rồi.
Tiêu Hoằng đập mạnh tay lên bàn.
Hai ngày trước, một kẻ tên Tiểu Diệp Tử đã bị người khác ngang nhiên cướp đi ngay trước mắt hắn tại trang viên ngoài kinh thành. Khi đó, hắn còn nghi ngờ rằng đó chỉ là trò do Thẩm Yến bày ra. Nhưng giờ xem ra, có lẽ hai chuyện này có liên quan với nhau.