[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp – Chương 43 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp - Chương 43

Chương 43

Đúng như hệ thống đã nói, chỉ lúc đầu có hơi đau, nhưng sau cơn đau thì cảm giác cơ thể như có thứ gì đó đang mất đi. Tuy tốc độ rất chậm, nhưng Thẩm Yến lại cảm nhận được từng lỗ chân lông trên người đều trở nên nhạy cảm đến lạ thường, cảm giác rõ ràng hơn hẳn.

Nhưng rốt cuộc là thứ gì thì lại không nói rõ được.

Hệ thống: “Là năng lượng trong cơ thể ngươi. Vì ta không thể đảm đương cùng lúc, nên trong khi chữa trị Tiêu Triệt, năng lượng của ngươi cũng bị ta lấy đi.”

Hơi thở của Thẩm Yến dần trở nên gấp gáp, sắc mặt trắng bệch thấy rõ, bàn tay đang nắm lấy tay Tiêu Triệt vốn kiên định giờ lại bắt đầu lỏng ra.

Tiêu Triệt liếc nhìn tay hai người đang nắm lấy nhau, lần nữa định hất ra, nhưng Thẩm Yến đột ngột siết chặt lại, ngẩng đầu nhìn Tiêu Triệt vội vàng nói: “Ngươi không được nhúc nhích!”

Thẩm Yến vừa ngẩng đầu lên, Tiêu Triệt mới nhận ra sắc mặt y tái nhợt, trên trán rịn đầy mồ hôi, trông rõ ràng là không ổn chút nào.

“Ngươi… khó chịu à?” Tiêu Triệt hỏi.

“Không.” Thẩm Yến nuốt khan, hạ giọng mềm mỏng: “Ta khoẻ lắm, ngươi đừng buông tay.”

Ôn Ngọc: \”Xin Thẩm công tử tự trọng!!!\”

Lời cảnh cáo lần thứ ba.

Hệ thống: “Quá trình này có lẽ cần thời gian để thích nghi. Ta nghĩ hôm nay nên dừng ở đây thôi.”

“Đừng mà.” Thẩm Yến vội vàng nói: “Khó khăn lắm mới nắm được tay hắn, ta chịu được. Đây mới chỉ bắt đầu thôi mà, quen dần sẽ ổn. Ta có thể chịu được.”

Hệ thống: “Được, tôn trọng ý kiến của ký chủ.”

Tay Thẩm Yến thi thoảng lại cựa quậy, Ôn Ngọc nhìn mà thấy đau lòng thay cho tay của vương gia nhà mình, trên mu bàn tay đầy những vết móng tay lộn xộn. Nhìn lên trần nhà, Ôn Ngọc nghiêm nghị: “Mong Thẩm công tử tự trọng!!!” Lời cảnh cáo lần thứ tư.

“Đến đây, ta đến đây rồi, ngươi kéo ta làm gì?” Từ bên ngoài truyền đến giọng nói càu nhàu của thần y: “Cẩn thận ta bỏ độc giết ngươi bây giờ.”

“Đúng đúng, thần y nói gì cũng đúng.” Lưu công công cười cầu hòa: “Mời, mời thần y qua bên này, cẩn thận đường trơn.”

Nghe thấy tiếng của hai người, Tiêu Triệt lập tức hất tay Thẩm Yến ra.

Ôn Ngọc ngạc nhiên, Gì vậy? Sao tự dưng lại không yếu đuối nữa rồi?

Thẩm Yến bị hất tay, cơ thể lảo đảo, mắt hoa lên, mềm nhũn ngã nhào vào đùi Tiêu Triệt.

Ôn Ngọc cuống quýt: “Mong Thẩm công tử tự trọng!!!” Lời cảnh cáo lần thứ năm! Lần thứ năm rồi đó!!!

Sao lại không tự giác như thế? Còn ngã thẳng vào người ta nữa?

Hoa Dung vừa bước vào đã thấy cảnh này, bèn cười khẩy: “Ôi trời, thằng nhóc thúi này, ngươi còn học được cách leo lên giường rồi hả? Ngươi đúng là không biết xấu hổ.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.