Chương 40
\”Đã tra ra điều gì chưa?\”
Tiêu Triệt nhìn Kiều Đình Chi, siết chặt tay.
Kiều Đình Chi thở dài: \”Ông nội và cha thảo dân đều mù mịt, chẳng biết phải tra từ đâu. Ban đầu nghi ngờ là do rượu đêm ấy, nhưng ông nội và cha uống cùng một loại rượu, ông thì không sao, chỉ có cha phát điên.\”
\”Ông nội lại nhớ đến ánh mắt của người đó.\”
\”Thuật nhiếp hồn?\” Ôn Ngọc bất ngờ lên tiếng.
\”Đúng vậy, ông nghi ngờ cha bị nhiếp hồn. Nhưng cha nhớ lại những việc mình đã làm mấy ngày đó, cũng không thấy điều gì bất thường.\”
\”Thuật nhiếp hồn chỉ nghe qua lời các đạo sĩ và sách truyện, thực sự gặp qua thì dường như chẳng có ai. Người bị nhiếp hồn được đồn là sẽ mất hết thần trí, hành vi, lời nói đều khác thường.\” Tiêu Triệt nhớ lại Thẩm Yến hôm ấy, thấy y vẫn rất bình thường, không có gì đáng ngờ, ngược lại giờ đây Thẩm Yến điên điên khùng khùng không như bình thường.
\”Đúng vậy, vương gia nói đúng. Nhưng suy nghĩ ấy lại như chiếc bè cứu cánh cho ông nội và cha, họ lần theo hướng này mà tìm đến vô số đạo quán, nhưng không đạo trưởng nào nói rõ được loại pháp thuật này. Dù có thì cũng chẳng giống với tình trạng của cha đêm đó.\”
\”Sau đó, ông nội ngã bệnh rồi qua đời. Cha bắt đầu tìm đọc các cổ thư, hy vọng tìm thấy manh mối về chuyện này. Nhưng đâu có dễ dàng gì…\” Kiều Đình Chi nhắm mắt lại, \”Về sau, cha cũng qua đời, năm ấy mới bốn mươi tuổi, mắt vẫn chưa kịp nhắm. Làm ông đau đớn cả đời, nỗi đau mà ông chẳng bao giờ thoát khỏi được.\”
Tiêu Triệt nắm chặt tay hơn, ánh mắt vô thức hướng về phía cửa sổ.
Ngoài sân, Thẩm Yến thoáng hoảng hốt, đúng, nỗi đau chẳng thể thoát khỏi cả đời.
\”Vậy, các người luôn tin rằng cha ngươi bị oan sao?\” Tiêu Triệt ngẩn ngơ giây lát, rồi quay lại nhìn Kiều Đình Chi.
Kiều Đình Chi chần chừ giây lát: \” Thảo dân không biết. Khi ấy thảo dân còn chưa ra đời, cũng không rõ ông nội thực sự tin cha hay chỉ là muốn cha được sống. Cho đến khi Ôn đại nhân tìm gặp thảo dân, nói rằng trong kinh lại xảy ra chuyện tương tự, nên thảo dân đã đến đây.”
Nói đến đây, Kiều Đình Chi đứng dậy quỳ trước mặt Tiêu Triệt: \” Thảo dân muốn cùng vương gia tìm ra sự thật, an ủi linh hồn của ông nội và cha nơi chín suối.\” Nói xong, hắn dập đầu mạnh.
Tiêu Triệt đưa tay ra, Ôn Ngọc liền đỡ Kiều Đình Chi đứng dậy.
Tiêu Triệt ho vài tiếng rồi nói: \”Nhiều năm nay ta suy đi nghĩ lại, nếu không phải thuật nhiếp hồn, thì hẳn là cổ.”
Nghe vậy Kiều Đình Chi không ngạc nhiên, ngược lại đôi mắt sáng lên một tia kỳ dị: \”Vương gia cũng biết về thuật cổ?\”
\”Năm xưa từng nghe nói có một di tộc giỏi nuôi cổ. Cổ không phải là độc, mà giống tà thuật, nhưng di tộc đã bị diệt tộc từ bốn mươi năm trước rồi.\”
\”Đúng vậy.\” Kiều Đình Chi gật đầu, \”Không giấu gì vương gia, thảo dân cũng đã tra ra về di tộc.\” Hắn đi tới bàn, mở giỏ tre lấy ra một quyển sách cũ kỹ, mở đến một trang đưa cho Tiêu Triệt, \”Vương gia, xin hãy xem, đây là ghi chép về di tộc.”