Chương 27
Đó là tay của Vân Dực.
Chỉ vừa nhìn thoáng qua, đó là một bàn tay gầy guộc với những khớp xương vô cùng rõ ràng.
Hoàn toàn không giống với bàn tay có thể viết chữ, vẽ tranh, cưỡi ngựa cầm kiếm trong ký ức của y.
Đây là một bàn tay sau khi bị bệnh tật tra tấn.
Thẩm Yến nhìn chằm chằm tấm rèm kia nhưng không nhìn thấy gì, chỉ có thể cảm nhận được.
Những ánh mắt xung quanh cùng những lời thì thầm đều bị loại bỏ bên ngoài, tất cả giác quan chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo phủ lên tay y.
Chỉ trong chớp mắt, rồi lại giống như kéo dài mãi mãi.
Thẩm Yến nuốt nước bọt, giọng nói như lơ lửng: \”Vân Dực, tay ngươi có hơi lạnh…\” Nói rồi ngón tay y không yên, khẽ móc vào lòng bàn tay người kia.
Ngay giây tiếp theo, chỉ cảm thấy đầu ngón tay nhói đau, Thẩm Yến vội rút tay lại đã, thấy đầu ngón tay mình bị châm một cái, chảy ra một giọt máu tươi.
???
Sao nhỏ sao lớn tan thành mây khói.
Sao lại mang theo vũ khí bên người vậy?
Thẩm Yến mím môi, nói thầm: \”Sao ngươi lại đâm người, bị ngươi đâm chảy cả máu rồi…\”
Xuân Sơn: \”????”
Ngài thử nói nhảm một lần nữa xem?
Ai đâm ngài?
“Tiến cung. \”Tiêu Triệt lạnh lùng nói.
Xuân Sơn liền vung roi.
Thẩm Yến vừa mút ngón tay vừa nhìn xe ngựa đi xa, để mặc cho mùi máu tanh lan tỏa trong miệng, khóe miệng không kiềm chế được mà nhếch lên.
Tâm hồn xao xuyến…
Đinh – –
[Tương kiến hoan * Núi có cây, cây có nhánh, lòng yêu người mà người nào có hay: Hoàn thành nhiệm vụ nắm tay một lần, phần thưởng đã được phát.】
Mắt Thẩm Yến sáng lên: \”Thống à, nhiệm vụ đơn giản vậy sao? Ta cũng giỏi quá đi.”
Hệ thống: \”…Ngươi nói sao thì là vậy.”
Thẩm Yến thở dài, hệ thống chẳng có chút sức sống gì cả, đổi lại là Nguyên Thọ thì sao cũng phải khen \”Thiếu gia thật lợi hại\”.
Hệ thống: \”…\”
Thẩm Yến kiểm tra phần thưởng, cộng với những phần trước, giờ đã có ba phần thưởng: Thẻ trải nghiệm Một ngày bay lên trời, thẻ trải nghiệm rồng bay lên trời, thẻ trải nghiệm bỗng nhiên nổi danh.
Sản phẩm của hệ thống, Thẩm Yến không hiểu, cũng không dám dùng.
Hệ thống: \”Vậy ngươi có thể cho người khác dùng.\”
Hai mắt Thẩm Yến sáng ngời: \”Còn có thể như vậy sao?’
Hệ thống: \”Khoảng cách một trăm mét là được.”
Thẩm Yến nheo mắt, bỗng cười khúc khích, để xem ai là người may mắn đây.
____