[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp – Chương 26 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp - Chương 26

Chương 26

Hôm nay, Thẩm Húc đưa Thẩm Tiểu Bảo vào cung. Vừa mới lên xe ngựa, rèm xe đã bị vén lên, đứa con trai cả cả đêm không về, thần long thấy đầu không thấy đuôi liền chui vào trong xe.

Giờ đây Thẩm Húc rất nuông chiều Thẩm Yến, sau khi con trai thoát chết trở về không thể tham gia khoa cử cũng không dễ tìm được công việc. Chỉ cần nó không tìm đường chết thì muốn làm gì cũng được.

Thẩm Tiểu Bảo bĩu môi: \”Đại ca, sao huynh lại chạy ra khỏi phủ, còn chạy ra thuyền nữa, không cho bọn Ngũ Hoa lên thuyền. Nhỡ như Thụy vương cho sát thủ chui từ dưới thuyền lên giết huynh thì sao?”

Thẩm Húc liền tát nhẹ vào đầu Thẩm Tiểu Bảo, quát: \”Sắp vào cung rồi, còn ăn nói không giữ mồm miệng. Từ nay miệng ngươi không được nhắc đến hai chữ Thụy vương nữa.”

Thẩm Tiểu Bảo rầm rì một tiếng, dùng âm thanh chỉ có mình nghe thấy thì thầm: \”Không gọi Thụy vương thì gọi là gì, gọi là Này sao?”

Thẩm Yến nghiêng người nhìn Thẩm Tiểu Bảo.

Hôm nay Thẩm Tiểu Bảo mặc một bộ áo bào màu xanh đen, trên người chỉ để lại một miếng ngọc bội kêu đinh linh leng keng đơn giản nhất, ăn mặc vô cùng khiêm tốn.

Thẩm Yến quạt cây quạt xếp, vừa phe phẩy vừa nói: \”Vào cung rồi, tất cả những người được chọn làm bạn học sẽ đứng thành hàng. Công công bên cạnh Hoàng thượng sẽ gọi tên. Nghe tên của mình thì bước lên, Hoàng thượng sẽ hỏi, ngươi chỉ cần trả lời là được, không biết thì nói là không biết.”

Thẩm Húc nhíu mày nhưng không nói gì, chẳng lẽ không biết thì nói không biết thật à?

Thẩm Tiểu Bảo gật đầu: \”Ta hiểu rồi, cứ nói không biết thì chắc chắn sẽ không được chọn.”

Thẩm Húc trừng mắt: \”Không thể nói không biết, đó là coi thường thánh thượng.”

Thẩm Tiểu Bảo bĩu môi: \”Ồ.”

Thẩm Yến lại dạy cho cậu một vài quy củ, Thẩm Tiểu Bảo thì lẩm bẩm không biết cậu nhớ được bao nhiêu. May mà lần này những người được chọn làm bạn học đều còn nhỏ tuổi nên phụ thân có thể theo cùng vào cung, Thẩm Húc vẫn có thể để mắt tới cậu một chút.

Trước cổng cung đã có rất nhiều xe ngựa dừng lại, đều là những người đến tham gia tuyển chọn bạn học.

Vừa xuống xe ngựa, Thẩm Tiểu Bảo đã kêu lên: \”Gì vậy chứ…”

Thẩm Yến nhảy xuống theo sau cậu, nhìn một lượt. Khá lắm, toàn là mấy đứa bé năm sáu tuổi, thân hình cao lớn của Thẩm Tiểu Bảo trông như một người khổng lồ giữa đám trẻ.

Thẩm Tiểu Bảo u oán nhìn Thẩm Yến.

Thẩm Yến cúi người chắp tay: \”Tất cả là lỗi của đại ca, làm liên lụy đến tam đệ rồi.”

Thẩm Tiểu Bảo hừ một tiếng: \”Vậy huynh phải ngoan ngoãn ở lại trong phủ, đừng có chạy lung tung nữa.”

\”Đại ca nghe theo tam đệ hết.”

Lúc này, Thẩm Tiểu Bảo mới miễn cưỡng theo sau Thẩm Húc tiến vào cung.

Thẩm Yến cũng không đi mà chỉ dựa vào xe ngựa mà chờ, trong lòng thật ra cũng khá lo lắng, không phải sợ điều gì khác, chỉ sợ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.