EDIT: MĨM WOANZ
Lục Gia Ninh được ôm thành quen, cứ tưởng hôm nay lại được thiếu gia ôm trên đùi luyện chữ, nhưng hình như thiếu gia quên mất rồi, một mình hắn ngồi vẽ tranh thủy mặc. Y chỉ có thể yên lặng đứng bên cạnh, âm thầm khổ sở trong lòng. Rất nhanh, y tự cười giễu mình, nói thẳng ra, y cũng chỉ là một tên người hầu không hơn không kém. Y lén cấu lên đùi mình, cảm giác đau đớn có thể giúp y tỉnh táo, y âm thầm tự nhắc mình không được mơ tưởng hão huyền.
Mấy ngày liền, thiếu gia chỉ tự vẽ tranh, Lục Gia Ninh cũng liên tục nhắc nhở bản thân không được vọng tưởng, nhưng y vẫn rất khổ sở. Y cố gắng che giấu tâm trạng, giả bộ bình thường hầu hạ Thẩm Yến Quân, nhưng y không biết, người đang quay lưng về phía y vẽ tranh lặng lẽ cong môi.
Hai người lớn lên cùng nhau, Thẩm Yến Quân hiểu y quá rõ, dáng vẻ y khổ sở đương nhiên không qua nổi mắt của hắn.
Thẩm Yến Quân vẽ một chút rồi đứng lên đi đi lại lại trong phòng giãn xương cốt, hai tay hắn giả vờ vung vẩy trong không khí, nhìn Lục Gia Ninh cúi đầu rũ mắt cạnh bàn học một lúc rồi mới trở về.
Mấy ngày nay hắn cố ý lạnh nhạt với Lục Gia Ninh. Hắn thích Lục Gia Ninh, nhưng Lục Gia Ninh quá cẩn thận, lại cực kì nhát gan nên hắn chỉ có thể dùng cách này để thăm dò y. Nhìn Lục Gia Ninh buồn hắn cũng đau lòng muốn chết, nhưng sau khi xác nhận được rồi, hắn sẽ không để bảo bối của hắn đau lòng như thế nữa.
Thẩm Yến Quân ngồi xuống ghế, cầm chén trà uống cạn rồi nhẹ nhàng đặt xuống. Hắn vừa đặt xuống, Lục Gia Ninh lập tức cầm trà đổi ly khác cho hắn. Tay y chưa chạm vào chén đã bị Thẩm Yến Quân nắm lấy, mấy ngày không tiếp xúc khiến y trở nên mẫn cảm hơn nhiều, y giật mình rụt tay về, ngơ ngác nhìn Thẩm Yến Quân. Thẩm Yến Quân thản nhiên cười, thấp giọng hỏi y: \”Ninh Ninh, em thấy hôm nay ta vẽ thế nào?\”
Lục Gia Ninh nghe hắn hỏi thế chợt thấy mình phản ứng thái quá, y tự giận mình, buông bàn tay đang nắm chặt trước ngực xuống, chột dạ cà cà lên ống quần, sau đó bước tới gần hơn, Thẩm Yến Quân vẽ một bức thủy mặc sơn hà khí thế bàng bạc, y lui về sau một bước, khoa tay múa chân với Thẩm Yến Quân:【Thiếu gia vẽ đương nhiên là đẹp.】
\”Sao ta lại có cảm giác Ninh Ninh đang lừa ta nhỉ?\”
【Không có!】- Lục Gia Ninh sốt ruột xua tay giải thích:【Em chỉ không biết phải nói thế nào, thiếu gia vẽ rất đẹp!】
\”Ồ, nếu thế, ta sẽ dạy em vẽ, thế nào?\”
Trời ạ? Sao lại thành ra thế này? Lục Gia Ninh hơi hơi không hiểu, y biết mình nên từ chối, không được tự gieo hi vọng hão huyền nữa. Nhưng y lại muốn ngồi trong ngực thiếu gia giống ngày trước, y muốn đồng ý.
Thấy y do dự, Thẩm Yến Quân nhân lúc y không để ý kéo vào ngực mình, tựa cằm lên bả vai y: \”Hôm nay bắt đầu luôn.\”
Tai Lục Gia Ninh rất mẫn cảm, Thẩm Yến Quân biết nên cố ý dán môi vào tai y, hai tai dần đỏ lên, hắn giả bộ không nhìn thấy, thổi nhẹ một hơi vào tai y. Nhìn người trong ngực khẽ run rẩy hắn mới thỏa mãn không trêu chọc nữa.
Thẩm Yến Quân nhét bút vào tay y, không cho từ chối. Lục Gia Ninh như con rối mặc người sắp xếp. Đến khi bình tĩnh lại rồi, Lục Gia Ninh mới phát hiện không đúng, người bình thường dạy vẽ chỉ đứng một bên chỉ dẫn thôi, thân thiết hơn thì đứng bên cạnh nắm tay đối phương vẽ vời, mà thường chỉ có phu thê mới làm như thế thôi.