Hôm sau, khi Thẩm Yến Quân tỉnh lại, Lục Gia Ninh vẫn duy trì tư thế bé ngoan nằm ngủ trong ngực hắn, hắn không nhịn được hôn nhẹ lên trán cậu.
Có lẽ do quá mệt mỏi, Lục Gia Ninh không có dấu hiệu tỉnh lại.
Thẩm Yến Quân ôm cậu, nhắm mắt ngủ tiếp, trong đầu hắn đều là dáng vẻ của Lục Gia Ninh, hiện tại hắn vô cùng hạnh phúc, Ninh Ninh ngoan ngoãn xinh đẹp cuối cùng cũng triệt để thuộc về hắn.
Lục Gia Ninh ngủ đến 11 rưỡi mới tỉnh, cậu cảm giác có người đang ôm chặt mình, trong nháy mắt cảnh tượng tối hôm qua ùa về như thước phim tua nhanh.
Cậu thẹn đến mức muốn tìm một chỗ trốn đi, thói quen từ nhỏ này của cậu vẫn chưa sửa được, mỗi lần ngại ngùng xấu hổ cậu đều trốn tránh người khác. Bây giờ cũng thế, cạu theo bản năng chui rúc vào \”ổ\” đằng trước, đầu nhỏ cọ vào ngực Thẩm Yến Quân, cả người cuộn tròn dính lấy hắn. Thẩm Yến Quân biết Ninh Ninh tỉnh rồi, một tay chống đầu, một tay lay lay người cậu: \”Vừa tỉnh lại đã ôm anh, em không muốn xuống giường nữa à?\”
Lục Gia Ninh nhanh chóng lắc đầu, cậu muốn ra hiệu cho hắn biết: Cậu không chịu được! Tối hôm qua cậu đã không chịu đựng được hắn rồi.
Nhưng mà cậu vừa giơ tay lên đã đau ê ẩm cả người, cảm giác mệt mỏi này lan đến từng chân tơ kẽ tóc. Thực ra hai người chỉ làm hai lần, Thẩm Yến Quân cũng không có hành động gì quá đáng, chỉ là cậu từ nhỏ yếu ớt lại không chịu tập thể thao nên bây giờ không chịu nổi.
Cậu đột nhiên nhớ ra hôm nay không phải ngày nghỉ, cậu phải đi học, Thẩm Yến Quân cũng phải đi làm.
Thẩm Yến Quân nhìn bộ dáng kinh ngạc thì đoán được ngay cậu đang nghĩ gì.
\”Anh giúp em xin nghỉ rồi, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi một ngày, ngày mai rồi đi học.\” – Thẩm Yến Quân dịu dàng nói.
【 Nhưng hôm nay anh cũng phải đi làm mà. Bây giờ mấy giờ rồi? 】
Thẩm Yến Quân liếc đồng hồ treo tường, nói cho cậu biết đã 11 rưỡi rồi.
Hắn cúi đầu hôn lên trán cậu: \”Ninh Ninh đã nghe qua câu này chưa, đêm xuân mộng ngắn, trưa mới tỉnh, từ đây quân vương không lâm triều.\”
Lục Gia Ninh vừa muốn nói mình không phải tiểu yêu tinh quyến rũ người, vừa muốn khuyên Thẩm Yến Quân đi làm, lại nghe thấy Thẩm Yến Quân nói: \”Chúng ta mới kết hôn, hôm nay anh phải ở nhà cùng em, anh đã xin nghỉ rồi, không sao đâu.\”
Lục Gia Ninh nghe thế cũng không khuyên nữa, mà cậu cũng mong anh Yến Quân có thể ở cùng cậu càng lâu càng tốt, muốn tiếp xúc thân mật với anh Yến Quân, muốn dính lấy anh Yến Quân. Hình như chỉ trong một ngày thôi mà cậu đã thay đổi mất rồi, cậu muốn ỷ lại anh Yến Yến Quân, muốn mỗi ngày đều ngủ trong lòng anh Yến Quân, muốn mỗi buổi sáng thức dậy đều được nhìn anh Yến Quân, nghĩ đến đây cậu lại thấy vui vẻ.
Lục Gia Ninh không che giấu tâm trạng của mình, cậu ôm lấy Thẩm Yến Quân, dùng mặt cọ vào ngực hắn, cậu cực kì thích làm nũng với hắn.
\”Bảo bối, nếu em còn làm thế thì chúng ta không cần ăn cơm nữa.\”
Lục Gia Ninh nhanh chóng ngừng lại, bây giờ cả người cậu đau đớn mệt mỏi, thực sự không thể chịu được nữa. Anh Yến Quân khỏe quá đi! Cậu nghĩ thế, vô thức đỏ bừng mặt.