Trạm xe buýt này được đặt gần một trung tâm thương mại nhỏ, quy mô không lớn bằng nơi bọn họ đã đến trước đây. Tuy nhiên, thiết kế ở trung tâm thương mại này lại vô cùng tinh tế, nhấn mạnh đến chủ nghĩa khoái lạc (*).
(*) Chủ nghĩa khoái lạc (Hedonism): là hệ thống triết lý đề cao việc mưu cầu lạc thú và tránh né khổ đau như là mục đích chủ yếu trong cuộc sống.
Có rất nhiều xe đỗ trên quảng trường, với đủ mọi kiểu dáng. Lúc Tang Như đang nắm tay Chu Đình Trạo đi về phía nhà hàng thì bỗng nhiên một chiếc xe đỗ gần đó thu hút ánh mắt cô.
Cô dừng lại, chỉ tay vào chiếc xe đạp màu xanh lam rồi nói: \”Kia là xe của anh mà, phải không nhỉ?\”
Chu Đình Trạo nhìn theo tay cô, quan sát chốc lát, quả thật hơi giống với chiếc xe lần trước anh bị trộm.
Tang Như đi qua đó, cẩn thận xem xét một hồi lâu rồi dứt khoát nói: \”Chắc chắn là của anh rồi.\”
Chu Đình Trạo cười hỏi: \”Sao em chắc vậy?\”
\”Chỗ yên sau có ba vết trầy như râu mèo này,\” Tang Như sờ sờ chỗ đó, lẩm bẩm nói, \”Hôm trước, trước khi ngồi lên em đã lau đi lau lại mấy lần nên nhớ rõ lắm.\”
Chu Đình Trạo bắt đúng trọng điểm: \”Trước khi cởi xe đến anh đã lau qua rồi, sạch mà.\”
Tang Như hơi sửng sốt, ậm ờ nói: \”Phòng ngừa vạn nhất thôi.\”
Thấy Chu Đình Trạo vẫn nhìn mình chăm chú, Tang Như vội vàng nói lãng sang chuyện khác: \”Nhưng giờ nó bị khóa rồi, không đem đi được… Anh chờ em một lát!\”
Cô nhanh chân chạy đi mất khiến Chu Đình Trạo không khỏi thở dài một hơi. Mắt thấy bóng dáng cô chạy về phía bên kia đường, cũng không biết cô định làm gì nữa, anh chỉ đành nghe lời đứng yên ở đó đợi cô quay lại.
Mất một lúc lâu sao Tang Như mới quay về, Chu Đình Trạo thấy cô chạy đến nổi thở dốc hồng hộc, bàn tay ở phía sau đưa lên lau mồ hôi trên trán cô, rồi hỏi: \”Em vừa làm gì đấy?\”
Cô hơi giương mắt lên, lấy từ trong túi ra một cái khóa xe đạp mới.
Chu Đình Trạo: \”Hửm?\”
\”Cho hắn ta thêm một cái khóa nữa, xe của anh mà anh không dùng được thì hắn ta cũng đừng mơ dùng được nó,\” Lúc nói lời này, tâm trạng của Tang Như rất phấn khỏi, chợt cô quay sang nói với Chu Đình Trạo, \”Đừng lo, em mua cho anh chiếc mới.\”
Vẫn là cái tính cách \’có thù tất báo\’, cộng thêm theo lời lẽ hùng hồn nghe đáng yêu vô cùng. Trái tim Chu Đình Trạo không nhịn được cũng rung động theo, anh hỏi: \”Đang bao nuôi anh đấy à?\”
Tang Như khựng lại một chút rồi đáp: \”Chẳng lẽ túi của em không nuôi nổi anh sao?\”
Sau đó, cái người luôn miệng nói sẽ bao nuôi Chu tổng đã mua bỏng ngô cho anh rồi cả hai cùng đến xếp hàng trước cổng soát vé.
Vào buổi chiều, rạp chiếu phim chật kín người. Trong dãy người đang đứng chờ soát vé, ngoài bọn họ ra còn có rất nhiều cặp tình nhân khác đang đứng \’sến sẩm\’ với nhau.
Chu Đình Trạo đứng phía sau Tang Như, nghe tiếng cô cắn bỏng ngô \’rộp rộp\’ nhưng lại không hề quay đầu nói chuyện với anh. Thấy thế, anh liền nghiêng người đến cạnh cô, nhân lúc cô đang cầm một viên bỏng ngô chuẩn bị cho vào miệng, anh nhanh chóng ghé đầu tới ngoạm viên bỏng ngô kia đi mất, trong lúc vô tình còn ngậm trúng ngón tay cô.