Chỉ có hai người bọn họ mới biết về thân phận thật sự của nhau, thế nhưng lời của vị hòa thượng này lại có vẻ rất thần bí. Cả Tang Như và Chu Đình Trạo đều không ngờ mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng này, đôi mắt già nua của vị hòa thượng kia cứ như đã nhìn thấu linh hồn của bọn họ.
Một lúc lâu sau, Tang Như quay sang nhìn Chu Đình Trạo, hỏi: \”Anh lắc hay em lắc?\”
Chu Đình Trạo khẽ cười một tiếng, thấp giọng đáp: \”Giữa chúng ta, em luôn là người chủ động cơ mà, không phải sao?\”
\”Đâu có,\” Tang Như nói, \”Lần này anh lắc đi.\”
Ánh mắt của Chu Đình Trạo thâm trầm nhìn cô: \”Chắc chưa?\”
Tang Như gật đầu đáp: \”Ừm.\”
\”Hai thí chủ đã quyết định xong chưa?\”
\”Dạ xong rồi,\” Chu Đình Trạo lễ phép nhận lấy ống lắc xăm, \”Con sẽ lắc ạ.\”
Những quẻ xăm bắt đầu lắc lư mà không theo bất kỳ quy luật cả, vài nét chữ mơ hồ hiện lên giữa không khí
Tuy rằng, sau này Chu Đình Trạo rất hay đến đây dâng hương cùng người nhà, nhưng anh lại chưa bao giờ đụng đến cái ống xin xăm này. Chỉ có vài chữ ít ỏi mà đã có thể định đoạt được số phận của con người thì đúng là thật nực cười. Nhưng hôm nay có quá nhiều chuyện khó giải thích xảy ra, khiến anh cũng ít nhiều thầm mong chờ vào quẻ xăm sắp tới.
Tiếng lắc xăm dừng lại, vận thế lành hay dữ cũng theo đó được quyết định.
Chu Đình Trạo cầm quẻ xăm lên nhìn một lát, rồi đưa sang cho Tang Như. Cô nhận lấy quẻ xăm, chăm chú nhìn hàng chữ viết trên đó: \”Nhân hà nhi đắc ngẫu, hữu hạnh bất nhu mai.*\”
(*) \”Nhân hà nhi đắc ngẫu, hữu hạnh bất nhu mai.\”: Vận mệnh đưa chúng ta đến bên nhau mà chẳng cần đến người mai mối.
Vì chưa từng thấy câu thơ này nên Tang Như không tài nào hiểu được, cô chỉ biết nhìn sang Chu Đình Trạo.
Chu Đình Trạo bình tĩnh lắc đầu, quay đầu thành kính nói với vị hòa thượng: \”Xin sư phụ giải xăm giúp con.\”
Một miếng gỗ nhỏ và hai câu thơ ngắn, thì có thể mang theo thâm ý gì đây?
Tang Như dâng quẻ xăm lên cho vị hòa thượng, trong lòng không hiểu vì sao lại có chút căng thẳng.
Tuổi tác tạo nên những nếp nhăn trên gương mặt và những đốm đồi mồi trên bàn tay ông. Thế nhưng vị hòa thượng này lại không hề giống với những người cùng tuổi khác, bàn tay ông lúc cầm quẻ xăm không có lấy một chút run rẩy nào cả. Ông chỉ bình tĩnh, rũ mắt nhìn xuống quẻ xăm, bàn tay còn lại cầm một chuỗi phật, một lúc lâu sau mới mở miệng nói: \”Rất tốt.\”
Hết thảy mọi lo âu phút chốc liền được xoa dịu, trông hai người bọn họ lúc này chẳng khác nào đang hồi hộp lắng nghe phán quyết của cuộc đời mình. Vị hòa thượng lớn tuổi kia giương mắt lên, đôi môi khẽ nở nụ cười, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến bức tượng Phật đặt ở phía sau ông.
Ông nói: \”Thời thế đổi thay, thành bại do người. Cơ duyên vừa vặn, chuyện tốt đến gần.\”
–