[Hoàn – Cao H] Người Quen Gây Án | Tại Ngôn Ngoại – Chương 65: Xin xăm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Cao H] Người Quen Gây Án | Tại Ngôn Ngoại - Chương 65: Xin xăm

Chùa Bạch Vân tọa lạc tại ngoại ô thành phố, so với những ngôi chùa khác gần trung tâm thành phố thì nơi đây có ít khách hành hương viếng thăm hơn. Chỉ khi vào những ngày cuối tuần, bên cạnh những vị hành hương quen thuộc, thì sẽ có thêm vài đoàn khách du lịch ghé thăm ngôi chùa này.

Bên trong chùa rất yên tĩnh, hầu hết những người bước vào đây, nếu đang nói chuyện thì cũng đều sẽ ăn ý đè thấp tông giọng xuống, thế nên vừa đặt chân đến chùa đoàn bốn người của bọn họ đã tự giác im lặng. Về sau, Chu Đình Trạo rất hay cùng người nhà đến đây dâng hương, vì vậy hôm nay có thể xem anh là người dẫn đường của bọn họ.

Những dãy phòng lớn nhỏ được xây dựng xen kẽ với nhau, Tang Như tranh thủ lúc mọi người không chú ý, lặng lẽ kéo tay áo Chu Đình Trạo, hỏi: \”Bây giờ đi đâu?\”

\”Chính điện.\”

Đi thẳng một đường đến dãy phòng tráng lệ nhất, Đàm Oánh cùng Trần Di Thuần dẫn đầu bước vào trước.

Một vị khách hành hương vái lạy xong vừa đứng dậy, đi vòng ra phía sau tượng phật, kế đến tiếng gõ mõ chợt vang lên, theo sau đó là âm thanh thấp giọng chuyện trò.

Trần Di Thuần quay đầu lại hỏi hai người phía sau: \”Sư thầy đang ở phía sau hả?\”

Nghe được động tĩnh vừa rồi, Tang Như gật đầu đáp: \”Ừm.\”

\”Vậy bây giờ chúng ta vái xong rồi đi ra phía sau xin xăm, cầu tín vật phải không?\” Đàm Oánh hỏi.

Đám Oánh ngồi phía trước Chu Đình Trạo, là người khơi ra tin đồn về bức thư tình của anh, rồi cũng chính cô là người đưa ra đề nghị để Chu Đình Trạo và Tang Như dẫn bọn họ đến đây bái Phật, cầu phúc.

Thật lòng mà nói, bây giờ Đàm Oánh nhìn kiểu nào cũng thấy Chu Đình Trạo và Tang Như đứng gần nhau trông rất đẹp đôi, suốt doạn đường đến đây, ánh mắt của cô vẫn luôn vô thức nhìn về phía hai người bọn họ.

Tang Như nào biết giờ đây mình đã có cả fan CP, nghe Đàm Oánh hỏi thế cô cũng không biết phải đáp thế nào, đành quay sang chọc chọc Chu Đình Trạo, bình tĩnh hỏi: \”Phải không?\”

Chu Đình Trạo nghe cô cầu cứu, ánh mắt vô thức dâng lên ý cười nhàn nhạt: \”Đúng vậy.\”

Thu lại hết thảy động tác nhỏ và cuộc đối thoại của hai người vào mắt, Đàm Oánh và Trần Di Thuần ăn ý liếc mắt nhìn nhau, cố gắng đè khóe miệng đang cong lên xuống, rồi xoay người đi vái lạy dâng hương.

Chiều dài của miếng đệm quỳ có hạn, nếu mọi bọn họ quỳ xuống cùng lúc thì sẽ vô cùng chật chội, thế nên cả bọn tự giác chia ra thành từng đôi.

Khi Tang Như và Chu Đình Trạo đang dập đầu cầu nguyện, thì bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ truyền đến từ phía sau, sau khi đã vái lạy xong xuôi bọn họ đứng dậy, quay đầu lại nhìn thì thấy Đàm Oánh đang đưa tay che miệng Trần Di Thuần lại, trên môi cô ấy còn treo một nụ cười \”hòa nhã\”.

Tiếp đến, bốn người bọn họ đi vòng ra phía sau, tiếng lắc xăm càng lúc càng rõ, theo sau đó là một quẻ bói rơi xuống mặt đất.

Người lắc xăm là một cô gái tầm hai mươi tuổi, xem xong dòng chữ trên mặt quẻ, gương mặt của cô ấy hơi biến sắc, cô đưa chiếc quẻ cho vị hòa thượng lớn tuổi trước mặt, nói: \”Mong sư phụ giải quẻ giúp con.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.