Chung Minh cảm thấy nên hỏi Bạch Cẩn Niên chân tướng sự việc.
Chỉ còn cách công ty năm phút chạy xe, nếu hiện tại không hỏi, đến lúc đến công ty thì công việc bận rộn ngập đầu, căn bản không có thời gian nói việc tư. Sự thật này kéo dài đến khi nào mới có thể công bố. Cho nên trong năm phút đồng hồ này nhanh chóng quyết định thắng bại đi.
Ai ngờ mọi chuyện lại trùng hợp như vậy, đang lúc Chung Minh có dũng khí muốn hỏi thì Bạch Cẩn Niên đột nhiên nhận điện thoại, nói lệch sang chuyện công việc, nói một hồi thì xe đến công ty. Vào công ty Bạch Cẩn Niên vẫn còn nói chuyện điện thoại, Chung Minh muốn đợi làm việc xong, chờ Bạch Cẩn Niên rảnh nói sau. Kết quả ông trời đối nghịch, Chung Minh bận rộn đến lúc tan tầm mới được nghỉ.
Tan tầm muốn chờ Bạch Cẩn Niên cùng đi, Bạch Cẩn Niên lại cùng ông chủ đi ra cửa.
Thể xác và tinh thần mệt mỏi Chung Minh đi tàu điện về nhà, lúc này đau nhức thi nhau ùa đến cái đầu và các đốt ngón tay. Tàu điện luôn luôn rất chật chội, Chung Minh tìm một chỗ khuất dựa vào một chút.
Chỉ mới một ngày không nhìn thấy Bạch Cẩn Niên, lại rất nhớ.
Loại tình cảm này không thể nói thẳng, nói ra cũng không biết có bị cười nhạo không. Nhưng cũng không thể xem như không có chuyện gì xảy ra, gửi tin nhắn tìm tòi hư thật.
Vì thế Chung Minh liền vội vàng nhắn tin cho Bạch Cẩn Niên: \”Công việc vội như vậy, có ngoan ngoãn ăn cơm không?\”
Nhìn! Tin nhắn hoàn mỹ đến cỡ nào! Trong tin nhắn có truy tìm hành tung nhưng đã nói tránh sẽ không bị xấu hổ, còn nhân tiện biểu đạt quan tâm, giấu giấu giếm giếm so với trước kia càng thêm mờ ám, tình cảm hơn. Chung Minh rất kiêu ngạo với thông minh tài trí của mình. Giao tiếp thật sự là một môn học rất thâm thúy.
Nhắc tới mới nói, chủ nghĩa duy tâm thật sự có điểm khó hiểu, ví như hiện tại, bởi vì đã gửi tin nhắn đi, trong thời gian chờ đợi trả lời tâm tình Chung Minh thật sáng sủa, cho nên đầu không đau đi đứng cũng dễ dàng, thuốc chưa uống bệnh đã hết, đây là ý thức tác động vật chất sao?*
Đợi cả buổi đến khi Chung Minh xuống tàu điện mới nhận được tin nhắn của Bạch Cẩn Niên. Trước sau như một, tin nhắn ngắn gọn, thậm chí không trả lời vấn đề của Chung Minh: \”Ngày mai đi Thượng Hải công tác, thứ ba quay về.\”
Chung Minh mở điện thoại ra xem, muốn cho đại não tính toán từ hôm nay đến thứ ba có bao nhiêu ngày, Chung Minh còn muốn tính sẽ chia lìa với Bạch Cẩn Niên bao nhiêu ngày bao nhiêu đêm. Còn chưa tính xong, Chung Minh lại phát hiện một chuyện bất ngờ khác – Thứ hai đúng là sinh nhật mình.
Ừ, tốt lắm, nói cách khác, sinh nhật của mình và Bạch Cẩn Niên vô duyên đúng không.
Chung Minh đột nhiên cảm thấy bản thân và đồng chí Tống Thạch Sơn có chòm sao rất gần nhau. Cả hai nên hợp thành một đi.
Về đến nhà Chung Minh chầm chậm ăn cơm, chầm chậm tắm rửa, cảm giác mất mát rõ ràng, mẹ kêu một tiếng phải đến ba giây sau Chung Minh mới mất hồn mất vía trả lời: \”Có- chuyện- gì -a?\”