Chung Minh ồn ào xong thì cúp điện thoại, Bạch Cẩn Niên nắm di động, sau mấy giây không ý kiến, nhận mệnh mặc thêm áo khoác đi ra ngoài.
Trần Tịnh Nhất nằm trên sô pha xem TV thấy Bạch Cẩn Niên đi ra ngoài hỏi: \”Đã trễ thế này cậu còn muốn đi làm a?\”
\”Đi tìm ngu ngốc tính sổ.\”
\”Ngu ngốc?\” Trần Tịnh Nhất vừa mới nghi hoặc, Bạch Cẩn Niên đã dùng lực đóng cửa lại.
Lúc Bạch Cẩn Niên lái xe tới nhìn thấy Tống Thạch Sơn lay lay thân mình Chung Minh: \”Tiểu Chung, Tiểu Chung, em dậy đi.\”
Bạch Cẩn Niên hít thật sâu, đem cơn thịnh nộ nén xuống. Bạch Cẩn Niên đi qua cũng không liếc Tống Thạch Sơn một cái, kéo Chung Minh, vỗ nhẹ mặt của nàng: \”Này, cô dậy đi. Tôi đến rồi.\”
Chung Minh nghe thấy giọng Bạch Cẩn Niên thật sự mở to mắt, đột nhiên nở nụ cười, mềm yếu như không có xương vòng lấy cổ Bạch Cẩn Niên, mặt cọ tới cọ lui trên mặt Bạch Cẩn Niên, dùng giọng điệu làm nũng không giống bình thường nói: \”Cô đến thật nha? Thật vậy sao….. Tôi nghĩ cô không cần tôi…\”
Bạch Cẩn Niên không chống đỡ được Chung Minh say không còn biết gì, sắp không đứng thẳng được, đành phải miễn cưỡng tựa vào lưng sô pha. Không một câu oán giận ngược lại thật ôn hòa nói, \”Không phải không cần cô, tôi không phải đã đến sao.\”
Tống Thạch Sơn nhìn hai người trước mặt đối thoại cực kì mờ ám, thở cũng không dám thở mạnh.
Đây là truyền thuyết….. Bách hợp sao?
\”Tỉnh rồi, ừ? Tôi đưa cô về nhà.\” Bạch Cẩn Niên giống như đang dỗ dành đứa trẻ Chung Minh.
\”Không muốn về nhà.\” Chung Minh nói.
\”Không muốn về nhà sẽ không về nhà, cô muốn đi đâu tôi cũng cùng cô đi.\” Trấn an xong, Bạch Cẩn Niên cũng không thể thuận lợi nâng Chung Minh dậy, dù sao là một nữ nhân, muốn lấy sức lực nữ nhân để đỡ một nữ nhân đang say rượu là chuyện khó khăn.
Vì thế, Bạch Cẩn Niên đưa mắt nhìn người vẫn bị xem nhẹ – Tống Thạch Sơn.
\”Làm phiền.\” Bạch Cẩn Niên mở miệng, \”Có thể giúp tôi đỡ Chung tiểu thư lên xe của tôi không?\”
Bạch Cẩn Niên ngữ khí khiêm tốn lễ phép, Tống Thạch Sơn chỉ có thể gật đầu.
Tống Thạch Sơn phí hết sức mới có thể đem Chung Minh bỏ vào ghế phía sau, Bạch Cẩn Niên hướng hắn nói cám ơn, đem cửa xe đóng lại, chiếc xe chạy đi, để lại một mình Tống Thạch Sơn đứng tại chỗ.
Kì quái, Tống Thạch Sơn cảm thấy việc này có điểm gì là lạ.
Xem a, việc này có điểm không đúng phải không. Tống Thạch Sơn đem chuyện tối hôm nay sắp xếp lại trong lòng một lần: Hôm nay là sinh nhật của tôi, sau đó Tiểu Chung theo tôi đi ăn cơm, kết quả tôi không uống nhiều cô ấy lại uống rất nhiều, sau đó cô ấy lại gọi tổng giám có scandal với cô ấy tới, tiếp theo thì tôi giúp tổng giám đem Tiểu Chung đang cùng tôi hẹn hò đưa đến xe của tổng giám, tiếp theo nữa tổng giám chở \”Chuẩn bạn gái\” của tôi rời đi.
Gì cũng chưa lưu lại.
Này! Đây là lừa con nít sao! Tống Thạch Sơn lúc này mới kịp phản ứng hắn đã phạm phải sai lầm ngu xuẩn động trời như thế nào.