[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 43: Họ Bạch cô nhanh đến đón tôi! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 43: Họ Bạch cô nhanh đến đón tôi!

\”Sao vậy, hẹn hò à?\” Trần Tịnh Nhất không thả Chung Minh ra, thích thú nhìn Tống Thạch Sơn, \”Bạn trai của cậu phải không? Tiểu ca nhìn rất có tinh thần nha.\”

Tống Thạch Sơn thu được danh hiệu bạn trai có vẻ khá hưởng thụ, gãi gãi đầu đang muốn khách khí nói \”Không phải đâu\”, kết quả Chung Minh giành trước cực nhanh phủ nhận: \”Mới không phải! Chúng tôi chỉ là đồng nghiệp!\”

Tống Thạch Sơn uể oải mất sinh lực.

\”Đồng nghiệp sao?\” Trần Tịnh Nhất đầu người mình gấu, nhìn có phần cao hơn. Cả người quấn lấy Chung Minh, dùng ánh mắt đặc biệt tà ác nhìn Chung Minh, \”Tốt nhất là đồng nghiệp, thật ra tôi là người mang thù, sẽ đi đâm thọc nha, khiến cho cậu ấy buổi tối từ từ trừng phạt cậu.\”

\”Hả! Cô nói hưu nói vượn cái gì!\” Chung Minh bị hù chết, không nghĩ tới bạn của Bạch Cẩn Niên mặt than lại có mồm miệng như thế này. Tuy rằng Chung Minh và Tống Thạch Sơn không có gì, nhưng không có nghĩa Trần Tịnh Nhất được ở đây nói lung tung a.

\”Gì? Tôi nói hưu nói vượn? Chẳng lẽ cậu muốn tôi nói rõ là đêm đó cậu mất hồn như thế nào sao….\”

Tống Thạch Sơn đã muốn hóa thành pho tượng thạch cao, Chung Minh cũng sắp tràn dịch não.

\”Cô không cần nói bậy…..\” Chung Minh hạ giọng, lo lắng ngăn cản Trần Tịnh Nhất sẽ tiếp tục tạo ra xấu hổ.

\”Tôi nói đều là sự thật nha, làm sao nói bậy? Tiểu Chung Tử, chẳng lẽ cậu muốn phản cách mạng cùng Tiểu ca này bỏ trốn đi sao?\” Trần Tịnh Nhất vuốt ve chiếc cằm nhẵn bóng của Chung Minh, \”Cậu sẽ vứt bỏ tôi như vậy sao? Ôi…….\”

Chung Minh muốn la to \”Có quan hệ gì với cô\”, đáng tiếc còn chưa kịp la đã thấy Tống Thạch Sơn vội vàng cáo biệt: \”Tôi không nên quấy rầy hai người nói chuyện. Nếu không thì tôi đi trước, hai người, từ từ nói chuyện.\”

\”Này này!\”

Tống Thạch Sơn bỏ chạy tốc độ như thi nước rút một trăm mét, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng người.

Thằng nhãi này cũng chạy trốn quá nhanh đi! Không nghĩa khí đến trình độ này? Chung Minh kinh hồn, trong lòng cho Tống Thạch Sơn rất nhiều dấu trừ.

Đều do Trần Tịnh Nhất đùa giỡn không đúng mực! Bạch Cẩn Niên đáng ghét quả nhiên có rất nhiều bạn bè kì quái! Mới gặp qua một lần, tại sao dám có động tác dây dưa như thế này? Này! Có thể lấy tay cô ra khỏi ngực tôi không!

Chung Minh ra sức giãy khỏi ngực Trần Tịnh Nhất, Trần Tịnh Nhất giơ tay gấu lên, biểu tình vô tội \”Tôi không có cợt nhã cô\”.

\”Cô hài lòng chưa?\” Chung Minh dùng sức hừ một tiếng, khó chịu nói: \”Thế nào, Bạch Cẩn Niên kêu cô tới tạo phiền toái cho tôi sao!\”

\”Cô nói Bạch Bạch?\” Trần Tịnh Nhất đáng tiếc nói, \”Không phải đâu, cậu ấy đến giờ cũng không nói với tôi giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, ôi, cô rất thất vọng sao?\”

Chung Minh cảm giác vạn tiễn xuyên tâm, quả nhiên rất thất vọng, nhưng lại không muốn bị tên hỗn đản này phát hiện bản thân thật sự thất vọng, nghiêng đầu liếc nhìn Trần Tịnh Nhất: \”Người nào lại bị chuyện này làm thất vọng? Làm tốt nhiệm vụ giả gấu của cô đi, tôi đi về nhà.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.