Không khí trong phòng làm việc ngột ngạt, toàn bộ khí trời mát mẻ đều bị lớp thủy tinh lớn và dày chặn ở bên ngoài.
Ánh mặt trời mùa đông tiến vào, làm cho căn phòng càng thêm oi bức.
Trên bàn làm việc là một bó hồng héo úa rời rạc được bao bọc bởi giấy bọc đẹp đẽ, dù giấy bọc có mỹ lệ đến cỡ nào cũng không có cách nào che kín được bó hoa hỏng.
Một bó hoa đẹp bị Bạch Cẩn Niên hủy hoại không còn nhìn ra được hình thù.
\”Cậu xem cậu, tính tình thế nào lại trở nên hư hỏng như vậy.\” Lục Nhuyễn Tranh ngồi trên ghế làm việc của Bạch Cẩn Niên, Bạch Cẩn Niên hai cánh tay đan chéo vào nhau đặt ở trước ngực đứng ở đối diện, căm tức nhìn Lục Nhuyễn Tranh: \”Cậu có chuyện gì thì nói nhanh, nói xong đi nhanh. Đây là nơi làm việc của tôi, cậu phải tôn trọng công việc của tôi.\”
Lục Nhuyễn Tranh nghe xong, cười hì hì đứng lên đi về phía Bạch Cẩn Niên.
Bạch Cẩn Niên nhìn Lục Nhuyễn Tranh mang theo tươi cười đi tới, nhưng đến khi còn cách hai bước thì đột nhiên nhào tới, vồ lấy hai tay không nói một lời đem cô áp chế lên tường.
Lưng Bạch Cẩn Niên đập vào vách tường cứng rắn lạnh lẽo, đau đớn làm cô run lên, nhưng Bạch Cẩn Niên không thể yếu thế trước mặt Lục Nhuyễn Tranh, liền cắn môi không cho Lục Nhuyễn Tranh nghe được thanh âm đau đớn. Lục Nhuyễn Tranh đem hai cánh tay gắt gao giữ chặt Bạch Cẩn Niên, Bạch Cẩn Niên biết nữ nhân trước mắt này sức lực hơn mình, cho nên cũng không chống cự vô ích, chỉ là gắt gao trừng Lục Nhuyễn Tranh, không có một chút sợ hãi: \”Cậu làm như vậy thì có thể đạt được kết quả gì? Chỉ làm tôi càng ngày càng chán ghét cậu.\”
Lục Nhuyễn Tranh căn bản không quan tâm Bạch Cẩn Niên nói gì, trực tiếp hôn xuống. Bạch Cẩn Niên nghiêng đầu, Lục Nhuyễn Tranh liền cắn lỗ tai mẫn cảm. Bạch Cẩn Niên hít một hơi, giãy giụa muốn đem người thân cận đáng ghét này đuổi đi.
Bạch Cẩn Niên càng giãygiụa Lục Nhuyễn Tranh càng cười đến vui vẻ, Lục Nhuyễn Tranh đem hai tay cô áp vào giữa lưng và tường, cùng lúc đó dùng thể trọng của hai người ép chặt lại làm hai tay Bạch Cẩn Niên hoàn toàn không thể động đậy. Bạch Cẩn Niên thấy Lục Nhuyễn Tranh rảnh tay ôm lấy eo mình, rùng mình làm tóc gáy đều dựng lên, thanh âm cũng loạn: \”Nhuyễn Tranh, cậu bình tĩnh chút, nếu như vậy chúng ta ngay cả làm bạn cũng không thể.\”
\”Bạn? Cậu cảm thấy tôi muốn cùng cậu làm cái gì bạn bè chó má đó sao?\” Lục Nhuyễn Tranh cắn đứt khuy trên cổ áo Bạch Cẩn Niên, mập mờ không rõ nói.
Bạch Cẩn Niên cảm giác hô hấp không thông vô cùng khó chịu, thấy Lục Nhuyễn Tranh phấn khởi còn mang theo ý cười nhưng trên mặt là hai hàng lệ, hốc mắt đỏ như máu.
Bạch Cẩn Niên hù dọa: \”Nhuyễn Tranh, hôm nay cậu phải uống thuốc sao?\”
Lục Nhuyễn Tranh không trả lời vấn đề của Bạch Cẩn Niên tiếp tục nói: \”Tôi không có được cậu, ai cũng đừng nghĩ có được cậu!\”
Chung Minh đi tới đi lui trước cửa phòng làm việc của Bạch Cẩn Niên, vài lần định gõ cửa rồi lại cảm thấy không tốt lắm.