[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 38: Hai bên đối chiến, dù sao cũng phải đến. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 38: Hai bên đối chiến, dù sao cũng phải đến.

Bạch Cẩn Niên trở lại phòng tắm, mặc một bộ áo ngủ mùa đông thật dày đi ra, vừa ra tới bắt đầu giải thích: \”Đó là bạn thân từ nhỏ của tôi, mới từ nước ngoài trở về, ở tạm nhà tôi.\”

\”Ừ, tôi có thể đoán được a, không cần giải thích.\”

Bạch Cẩn Niên nhìn trần nhà thở dài, đem ánh mắt dời trở về: \”Cô lại ngạo kiều cái gì?\”

Chung Minh không hiểu tại sao: \”Tôi không ngạo kiều a.\”

\”Bạn bè đến có thể bỏ mặc sao?\”

\”….. Đúng, rất không nên.\”

\”Quên đi, muốn cùng cô giao tiếp bình thường không phải chuyện dễ dàng.\”

Chung Minh cảm thấy bị oan uổng thật sự, lại một lần nữa nhấn mạnh: \”Đã nói tôi không có ngạo kiều, cô mới ngạo kiều!\”

Bạch Cẩn Niên phất tay nói: \”Quên đi, cái này không phải trọng yếu. Chân cô ra sao? Còn đau hay không?\”

Chung Minh thấy Bạch Cẩn Niên nói sang chuyện khác, bộ dạng như \”Không so đo kiến thức với cô\”, nóng nảy: \”Thái độ này là sao, tôi nói là thật, vì cái gì phải nói tôi tức giận!\”

\”Cô thoa thuốc lên chân như thế này là không đúng, lại đây tôi giúp cô thì sẽ khỏi ngay.\” Bạch Cẩn Niên căn bản không hề tiếp tục đề tài kia.

Chung Minh đóng băng tại chỗ, Bạch Cẩn Niên đặt chân Chung Minh đặt lên đùi mình, đem thuốc rượu có mùi khó chịu đổ vào lòng bàn tay, nhanh chóng xoa bàn tay để tạo nhiệt, sau đó mát xa lên vết thương trên chân Chung Minh.

Tay Bạch Cẩn Niên dùng lực quá lớn, Chung Minh \”A\” một tiếng.

\”Đau không?\”

\”Có, có chút.\”

\”Vậy nhẹ tay một chút.\”

Chung Minh chịu đau, hô hấp có chút khó khăn: \”Nhẹ có thể không hết.\”

\”Được.\” Bạch Cẩn Niên kìm nén ngữ khí, \”Vậy cô kiên nhẫn một chút, tôi lại dùng lực một chút.\”

\”A….. Đau….. Đau……\”

\”Cố gắng kiên nhẫn một chút.\”

\”Ưm…… Được, được…….\”

Trần Tịnh Nhất nằm trong phòng, nghe được tình hình chiến đấu bên ngoài rất kịch liệt không khỏi kinh ngạc: \”Oa, tên Tiểu Bạch kia từ khi nào trở thành dũng mãnh thiện chiến như vậy? Có chừa cho người ta đường sống không a? Kêu đến mất hồn như vậy? Phải rồi, ngày mai phải học tập cậu ta một chút.\”

Kết thúc một vòng \”Chiến đấu kịch liệt\” tuy không có khả năng khỏi hoàn toàn nhưng đi đứng là không thành vấn đề. Chung Minh kiên trì phải về nhà, Bạch Cẩn Niên không có biện pháp đành lái xe đưa người về nhà.

Đến nhà, Chung Minh cảm ơn sau đó xuống xe, Bạch Cẩn Niên hỏi: \”Cô trở về như vậy sao?\”

Chung Minh xoay người lại: \”Còn có chuyện gì sao?\” Tất nhiên còn có việc! Cái hôn kia còn chưa giải thích, sẽ thả tôi về nhà sao?

Bạch Cẩn Niên trầm tư một lát lại nói: \”Không có gì. Ngủ ngon.\”

Chung Minh rất muốn học Bạch Cẩn Niên trợn mắt nhìn bầu trời: \”Ừ, ngủ ngon!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.