Trần Tịnh Nhất ở nhà Bạch Cẩn Niên, Bạch Cẩn Niên cũng không hỏi Trần Tịnh Nhất lần này về nước làm gì, Trần Tịnh Nhất cũng chưa nói, đây là hình ảnh điển hình lúc hai người ở cùng nhau.
Thời gian hai người Bạch Trần quen biết so với thời gian quen biết Lục Nhuyễn Tranh còn lâu hơn, không biết có phải Bạch gia phong thủy không tốt hay không, trên cơ bản những người bạn nữ bên cạnh Bạch Cẩn Niên đều không quá hứng thú với nam nhân. Mà ngay cả Trần Tịnh Nhất, thời gian ở trong nước sợ bị mẹ đánh gãy chân nên cũng không dám trêu chọc mấy em gái, đến khi ra nước ngoài mới mơ hồ nghe được Trần Tịnh Nhất nói có một số cô bạn gái đặc biệt xinh đẹp.
Người biết rõ nhất chuyện tình Bạch Cẩn Niên Lục Nhuyễn Tranh là Trần Tịnh Nhất. Nhưng đến bây giờ Trần Tịnh Nhất cũng không hỏi cái gì, nhiều lắm thì khi thấy hai người cãi nhau mới biểu đạt tâm tình vui sướng khi người gặp họa mà thôi.
Trần Tịnh Nhất tắm xong chuẩn bị đi ngủ, thấy Bạch Cẩn Niên còn đang đọc sách, thuận miệng hỏi: \”Cậu còn không ngủ? Hơn nửa đêm còn đọc sách gì a.\”
\”Cậu ngủ trước đi.\”
\”Bạch Bạch không ngủ cùng người ta sao?\” Trần Tịnh Nhất dùng giọng điệu làm nũng nói, \”Dù sao Tiểu Bạch với Tiểu Tranh cũng chia tay, không cần kiêng dè phải không?\” Trần Tịnh Nhất cười quái dị vuốt mặt Bạch Cẩn Niên, Bạch Cẩn Niên bất đắc dĩ nói: \”Thấy cậu giống như thấy mẹ của mình, cậu có thể tưởng tưởng ra cảnh mẹ cậu nói ra câu này. Cậu đừng làm mình ghê tởm được không?\”
Trần Tịnh Nhất phơi nắng ba ngày, nhan sắc như cái thi thể: \”Cậu nói như vậy mình thật sự bị tổn thương.\”
\”Được rồi, được rồi, cậu nhanh đi ngủ đi. Mình xem phần này xong thì ngủ liền.\” Bạch Cẩn Niên như trước, đem khách sắp xếp ở phòng ngủ, bản thân thì đem chăn đến phòng khách, chuẩn bị xây căn cứ tạm thời ở sô pha.
Trần Tịnh Nhất gật gật đầu, quả thật rất mệt mỏi, còn phải điều chỉnh lại việc sai múi giờ.
Trần Tịnh Nhất ôm chăn đi về hướng phòng ngủ, đi một nửa quay đầu lại nói: \”Dù sao cậu cũng đừng làm khó bản thân. Chia tay thì chia tay, chúng ta sẽ tìm được người tốt hơn.\”
Bạch Cẩn Niên không nói chuyện chỉ là im lặng nhìn Trần Tịnh Nhất.
\”Vẫn không nỡ chia tay cô ấy?\”
Bạch Cẩn Niên nhụt chí nói: \”Mình hiện tại không biết mình đang suy nghĩ gì. Mình cảm thấy không thể cùng Lục Nhuyễn Tranh nữa, cũng không nghĩ gặp lại cùng chơi trò ngây thơ với cô ấy.\”
\”Đã có suy nghĩ khẳng định như vậy, tại sao còn phiền não? Mình đoán thử xem….\” Trần Tịnh Nhất nghiêm trang nói, \”Bạch Bạch, cậu không phải là thích người khác chứ?\”
Bạch Cẩn Niên ánh mắt không đổi nhưng hiện lên một chút thẹn thùng, cũng không nói lời nào.
Trần Tịnh Nhất kinh ngạc: \”Bạch Bạch, không nghĩ tới, đời này cậu còn có thể thích người khác!\”
Bạch Cẩn Niên nhẹ nhàng thở dài, tươi cười thật mỏi mệt: \”Tịnh Nhất, kì thật đều do tự mình đa tình.\”
\”Đơn phương yêu mến?\”