[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 35: Là ai cũng trúng đạn! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 35: Là ai cũng trúng đạn!

Vội vội vàng vàng thu thập đồ chạy đến ga điện ngầm, sau đó lại chạy như điên đến công ty, vậy mà phát hiện Bạch Cẩn Niên bình yên vô sự uống nước bên cạnh nơi pha cà phê. Chung Minh thở phì phò nhìn chằm chằm Bạch Cẩn Niên, Chung Minh khẳng định Bạch Cẩn Niên phát hiện mình, nhưng Bạch Cẩn Niên không nhìn thẳng Chung Minh, đem ly cà phê vẫn thường được Chung Minh hầu hạ đi vào phòng làm việc.

Tôi chửi tên ngu ngốc này a, thái độ lơ là này là gì đây? Đối đãi với người đã lo lắng cho cô ta cả một đêm như vậy sao?

Chung Minh cảm thấy bệnh ngạo kiều của Bạch Cẩn Niên lại phát tác, ở công ty Bạch Cẩn Niên thường xuyên để tính khí băng sơn tác quái, Chung Minh cũng lười nghĩ nhiều, dù sao bình an là tốt rồi, đợi giữa trưa cùng nhau ăn cơm mới từ từ quở trách Bạch Cẩn Niên.

Thời gian giữa trưa Chung Minh thường ngồi tại vị trí đợi Bạch Cẩn Niên kêu đi ăn cơm, kết quả ngồi chờ cũng không chờ được Bạch tổng giám tới lâm hạnh.

\”Ngu ngốc kia lại không sắp xếp thời gian ăn trưa đi?\” Chung Minh lo lắng liền đi mở cửa phòng, Bạch Cẩn Niên cũng vừa mở cửa ra khiến hai người đối mặt, biểu tình Bạch Cẩn Niên không được tự nhiên.

Chung Minh cũng không phát hiện có dị thường trong đó, ngữ điệu trước sau như một nói: \”Này, giữa trưa cô không cần ăn cơm sao? Hay là chút nữa tôi đi mua thuốc dạ dày đến lấp đầy bụng cô?\”

\”Chung tiểu thư.\” Bạch Cẩn Niên ngữ khí lãnh đạm, \”Cô cùng các đồng nghiệp khác ăn cơm đi. Tôi sẽ tự sắp xếp tốt.\”

Trong lòng Chung Minh hiện lên một dấu chấm hỏi thật to, nhưng nghĩ có thể Bạch Cẩn Niên bận việc quan trọng không có thời gian đi ra ngoài, Chung Minh cũng không nói thêm gì đi ra ngoài. Một mình đi mua cơm, giúp Bạch Cẩn Niên mang một phần trở về. Chung Minh trở về Bạch Cẩn Niên lại không có ở văn phòng, thế nên đem cơm đặt trên bàn của Bạch Cẩn Niên.

Trở lại chỗ ngồi Chung Minh một bên xem video một bên ăn cơm, lúc đến tiết mục hay, người trong truyền thuyết muốn theo đuổi Bạch Cẩn Niên, lão Trần đột nhiên từ trên trời rơi xuống.

\”Gấu mèo muội muội, cô lại đây, chúng ta từ từ tâm sự.\” Lão Trần là một \”Vương lão ngũ\”* hơn ba mươi tuổi. Đáng tiếc phía trước không có hai chữ \”Kim cương\”*.

\”Tâm sự cái gì?\” Chung Minh phình miệng, nhíu mày không biết lão Trần muốn làm gì, hơn nữa không có chút hứng thú nói chuyện với hắn.

\”Tâm sự chuyện quan trọng với cô, cô đi theo tôi.\” Lão Trần mặc kệ Chung Minh lộ ra vẻ không thích, trực tiếp đem Chung Minh kéo đi. Chung Minh giãy dụa: \”Chờ tôi ăn xong cơm đã!\” Lão Trần mắng: \”Ăn cái gì!\”.

Lão Trần kéo Chung Minh đến chỗ mọi người thường hút thuốc lá, lúc này mọi người đang dùng cơm nên cũng không có ai.

\”Muốn nói gì?\” Chung Minh đem đồ ăn nuốt xuống hỏi.

Bạch Cẩn Niên vốn là ngẩn người ngồi dưới cầu thang, nghe thấy trên lầu là thanh âm Chung Minh liền khẽ ngẩng đầu nghe.

Lão Trần ra vẻ người lớn chà xát bàn tay: \”Gấu mèo muội muội, cô nói cô với Bạch tổng giám không có quan hệ gì, là thật sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.