[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 34: Tương tư cũng vô dụng. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 34: Tương tư cũng vô dụng.

Lục Nhuyễn Tranh luôn luôn gửi tin nhắn cho Bạch Cẩn Niên, nói mình ở đâu cùng ai hẹn hò, muốn Bạch Cẩn Niên phải ghen. Nếu Lục Nhuyễn Tranh như vậy buông tay cả đời không qua lại với nhau nói không chừng Bạch Cẩn Niên còn có thể mềm lòng ngẫu nhiên nhớ lại. Đáng tiếc Lục Nhuyễn Tranh càng ngày càng quá phận, hành vi ngây thơ đó chỉ làm cho Bạch Cẩn Niên cảm thấy bất đắc dĩ thôi.

Một tin Bạch Cẩn Niên cũng chưa trả lời, quả nhiên, ba tuần sau Lục Nhuyễn Tranh gọi điện thoại tới. Bạch Cẩn Niên từ chối cuộc gọi, tắt máy.

Tan tầm Bạch Cẩn Niên đến bãi đỗ xe lấy xe, phát hiện xe mình bị vẽ lung tung, lốp xe cũng bị đâm thủng.

\”Ngây thơ.\” Bạch Cẩn Niên đương nhiên biết ai ở đây giả thần giả quỷ, có thể làm trò đùa nhàm chán như vậy, trừ bỏ Lục Nhuyễn Tranh thì ai có năng lực này?

Bạch Cẩn Niên luôn luôn không thích xử lí chuyện vụn vặt, gọi cho lái xe ở nhà đem xe đi sửa, tự mình đón taxi về nhà.

Bởi vì nơi này là khu vực trung tâm, sẽ không dễ đón xe, đi khoảng nửa đường bắt đầu kẹt xe, nếu thật sự đón xe thì đến chín giờ tối mới có thể về đến nhà. Tính toán một chút, Bạch Cẩn Niên quyết định đi tàu điện.

Đi bộ mười lăm phút mới đến ga điện ngầm, chen chúc vào đám người, đứng vững dựa vào bên trong. Bạch Cẩn Niên thật sự không thích đi tàu điện, bởi vì thập phần chán ghét bị người lạ chạm vào.

Lại nói về chuyện cũ, Bạch Cẩn Niên lần đầu tiếp xúc cùng Chung Minh lại không có phản cảm.

Khi đó dưới tình huống gặp người xa lạ như Chung Minh chính là được ăn cả ngã về không, về sau ở chung cảm giác vô cùng bất đồng, đêm đó Chung Minh hung hăng mang theo tính xâm lược, thật ra bình thường lại là một người có tâm tư chu đáo. Cho dù có bỏ đi điểm này, thì lần đầu gặp nhau Bạch Cẩn Niên cũng không có phản cảm với Chung Minh. Thậm chí nhiều lần Bạch Cẩn Niên đều có thể cảm giác mình quá chú tâm đắm chìm vào chiến sự kịch liệt. Chung Minh lần lượt dẫn dắt Bạch Cẩn Niên trải qua buồn khổ, mặc dù, ba ngày sau đó cơ thể Bạch Cẩn Niên không thể ngồi yên ổn được, nhưng không thể phủ nhận, ma xui quỷ khiến gặp lại Chung Minh, đúng là bí mật vui mừng.

Chung Minh, thật là một tồn tại đặc biệt.

Nghĩ đến từng chút một về Chung Minh, Bạch Cẩn Niên khóe miệng cong lên, ngay cả chính bản thân cũng không quá quan tâm tại sao lại tươi cười.

Tàu điện nhanh chóng khởi động, trong khoang tàu có nhiều mùi không tốt lắm, nhưng trong lòng Bạch Cẩn Niên từ từ hiện lên loại vui sướng được dạo chơi nơi chưa từng đi qua.

\”Cậu nói là người ở tổ phát triển, Chung Minh? Gấu mèo muội muội sao?\”

Ở trong khoang ồn ào đột nhiên nghe thấy cái tên quen thuộc, thính giác Bạch Cẩn Niên thật tự nhiên tập trung nghe.

\”Đúng vậy chính là cô ấy! Lúc trước lão Trần còn tưởng rằng cô ấy cùng Bạch Cẩn Niên có quan hệ, đúng là buồn cười! Tuy rằng Bạch Cẩn Niên hung ác, dù gì cũng là mỹ nữ, như thế nào lại coi trọng Chung Minh!\”

\”Cậu nói gì lung tung vậy, hai người bọn họ đều là con gái a.\”

\”Cậu không hiểu, bây giờ ở thời đại này ai ai cũng đều có thể có gian tình. Nữ cùng nữ có cái gì đâu, kì thật ông chủ lớn của chúng ta cũng nuôi một anh chàng trắng trẻo….\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.