[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 33: Thật ra là cô ta quấn lấy tôi. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 33: Thật ra là cô ta quấn lấy tôi.

Trước đây, Chung Minh rất ghét đi làm.

Mỗi ngày đối mặt công việc nhàm chán, tán gẫu với đồng nghiệp, Chung Minh cảm thấy đại não đang chậm rãi thoái hóa trở về trạng thái nguyên thủy, hành vi máy móc không cần phải suy nghĩ. Chờ uống xong ba ly cà phê thì sẽ đến thời điểm tan tầm. Chung Minh có nghĩ sẽ đổi công ty, nghĩ cố gắng phấn đấu, thi đỗ nhiều giấy chứng nhận tốt, một bước lên mây đến công ty lớn, lĩnh tiền lương kếch xù để ba mẹ cùng bạn bè không thể mắng Chung Minh là phế vật. Nhưng khoảng cách xa xôi giữa ước mơ và hiện thực là \”Ba phút nhiệt huyết\”. Chung Minh làm điều gì cũng chỉ có ba phút nhiệt huyết, thời gian còn lại Chung Minh bắt đầu tầm thường vô vi (không có chí tiến thủ), vì tiền lương ba nghìn năm trăm mỗi tháng mà lưu luyến.

Sau khi bị bạn gái vứt bỏ Chung Minh có nghĩ tới sau này có lẽ cả đời sẽ như vậy chết già, kết quả ông trời hết lần này đến lần khác cố ý không đồng tình với Chung Minh, đem Bạch Cẩn Niên xen vào cuộc sống của nàng.

\”Chung tiểu thư, lấy phần văn kiện này xem một chút, chỉnh sửa xong giao cho tôi.\”

\”Chung tiểu thư, buổi chiều tôi muốn đi gặp đối tác, cô thu thập đồ đạc đi cùng tôi.\”

\”Chung tiểu thư, cô rửa ly cà phê à? Nếu như thuận tiện thì đem ly của tôi rửa sạch luôn đi.\”

Chung Minh rất muốn nói với ông chủ lớn: Vị Bạch tổng giám này không chỉ làm cho công việc của tôi được \”Mở rộng\”, còn coi tôi như trợ lí sai vặt, ông có nên cho tôi thêm một phần tiền lương không?

\”Sao không tự mình rửa ly? Cô không có tay sao?\” Chung Minh một bên oán giận, một bên đem ly cà phê được rửa sạch sẽ, nói năng có khí phách ném lên bàn Bạch Cẩn Niên.

Bạch Cẩn Niên gõ máy tính ánh mắt không nâng \”Ừ\” một tiếng, lúc sau lại trầm mặc thật lâu. Rõ ràng đang chú ý công việc còn \”Ừ\” cái quỷ à!

Chung Minh mặc kệ, xoay người muốn đi ra văn phòng, vừa mới chuyển người Bạch Cẩn Niên đã kêu Chung Minh một tiếng.

\”Lại có chuyện gì Bạch tổng giám.\”

Lúc này Bạch Cẩn Niên mới giải phóng hai tay, hai mắt nhìn Chung Minh, thấy trên mặt Chung Minh mây đen dày đặc, Bạch Cẩn Niên còn không biết liêm sỉ cười đến mỹ lệ: \”Cám ơn Chung tiểu thư, giữa trưa tôi mời cô ăn cơm đáp tạ, thế nào?\”

\”Tôi có tiền, không cần cô mời.\”

\”Như vậy, vậy xem như tôi chưa nói. Lần sau vẫn phải làm phiền cô.\”

\”….. Vậy cô nhanh mời tôi ăn một bữa tiệc lớn!\”

\”Bây giờ lại đồng ý rồi?\”

Chung Minh như trước không để Bạch Cẩn Niên hòa nhã vui vẻ: \”Cũng là rửa cái ly, so với lao động miễn phí còn không bằng thu một ít thù lao! Dù sao ông chủ cũng không cho tôi thêm tiền lương trợ lí!\”

Tuy rằng Chung Minh ngoài miệng nói vậy, nhưng giữa trưa Chung Minh cùng Bạch Cẩn Niên ăn cơm cũng không để Bạch Cẩn Niên mời mình.

\”Cô khó chịu cái gì? Tôi mời cô, không phải sao?\”

Chung Minh nói: \”Tuy rằng tôi kiếm không được nhiều, nhưng đủ khả năng để ăn một bữa. Tiền của cô dự trữ để mua đồ ăn cho dạ dày đi! Cô xem mặt cô, một chút thịt cũng không có, còn tái nhợt thành cái dạng này, cô buổi tối nên ít ra ngoài đi, nếu không người ta nghĩ cô là cương thi!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.