\”Hẹn người ta ăn cơm còn muốn người ta chờ nửa ngày nha.\”
Đồng nghiệp trong phòng đã về gần hết, Chung Minh bĩu môi nằm trên bàn, hai tay rũ xuống, miệng lẩm bẩm.
Nữa rồi, Bạch Cẩn Niên ngu ngốc kia, nói người ta chờ hai mươi phút, thời gian trôi qua gấp đôi cô ta còn chưa xong. Đây là thái độ mời khách sao? Chung Minh rất muốn bỏ đi!
Loáng thoáng nghe được âm thanh trầm thấp của Bạch Cẩn Niên từ phòng bên cạnh, Chung Minh lại bị giọng nói kia hấp dẫn.
Mang theo tri thức cùng giỏi giang, kì thật nội tâm Bạch Cẩn Niên không kiên cường cũng đặc biệt hấp dẫn Chung Minh. Chung Minh thậm chí nhắm mắt lại là có thể tưởng tượng, Bạch Cẩn Niên mặc quần áo mang theo khí chất làm người khác kiêng nể, cảm giác trong hội nghị Bạch Cẩn Niên giống như một quan chức lớn đứng lên phát biểu. Khuôn mặt vô biểu tình, đôi mắt sáng ngời, đôi môi đỏ hồng…. Hình ảnh kia thật sự không thể nghĩ nhiều, suy nghĩ nhiều Chung Minh đều cảm thấy được mình có chút tà ý.
Thu hồi tâm tình, tiếp tục chờ tiếp mười lăm phút, hội nghị vẫn như trước chưa xong.
Chung Minh quệt miệng nghĩ thầm: Một hồi phải chọn nhà hàng sang trọng, hung hăng ăn nhiều một chút mới hết giận.
\”Thật xin lỗi, chờ đã lâu rồi sao?\” Sau một giờ Bạch Cẩn Niên mới vội vàng gấp gáp trở về, gặp Chung Minh sắc mặt không tốt thật biết điều nói lời mềm mại cùng áy náy.
\”Không lâu đâu, chỉ một giờ mà thôi.\” Chung Minh mí mắt cũng không nhìn tới Bạch Cẩn Niên. Còn \”Chờ đã lâu rồi sao\” đây không phải vô nghĩa sao! Chẳng lẽ đồng hồ trên tường là vô hình sao? Cô ta không tự nhìn sao?
\”Thật sự xin lỗi.\” Bạch Cẩn Niên tính tình tốt lại một lần nữa biểu đạt xin lỗi, \”Bởi vì cần phải giải quyết một số vấn đề phát sinh với khách hàng, một bên phải cùng bộ phận thiết kế thảo luận một số việc, thứ hai phải làm tốt bản vẽ, nói cách khác trong một tuần bộ phận thiết kế phải làm việc suốt đêm…\”
\”Được rồi.\” Chung Minh mang theo túi xách đứng lên, mắt liếc Bạch Cẩn Niên, \”Giải thích nhiều như vậy làm gì, tôi lại không nói gì, không phải sao.\”
Bạch Cẩn Niên thoải mái ừ một tiếng hỏi: \”Chung tiểu thư muốn ăn gì?\”
\”Bạch tiểu thư quyết định thì tốt rồi, hỏi tôi trong đầu tôi cũng chỉ nghĩ đến Ma Lạt Thăng* thôi.\”
Bạch Cẩn Niên gật đầu: \”Vậy ăn Ma Lạt Thăng.\”
\”Sao?\”
Kết quả hai người thật sự đi ăn Ma Lạt Thăng.
\”A! Thật sự ngon quá!\” Thời tiết lạnh lẽo, Chung Minh ăn xong một phần Ma Lạt Thăng cũng đổ mồ hôi, đáy lòng tự cảm thán. Chung Minh sờ sờ cái bụng tròn trịa, bữa tối hôm nay đặc biệt vừa lòng.
\”Ừ, cô ăn no sao?\”
\”Đương nhiên ăn no. Nhiều như vậy…. Tôi cũng không phải heo!\” Chung Minh tức giận đáp lại.
\”Không phải sao? Ăn Ma Lạt Thăng đến năm mươi đồng, bình thường tôi ít thấy người như vậy.\”
\”Cái gì…. Kia, đó là do cô ít thấy! Cái này coi là nhiều? Tôi, tự trả tiền!\”