[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 30: Cuộc sống khổ sở không cần giải thích. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 30: Cuộc sống khổ sở không cần giải thích.

\”Phải không?\” Bạch Cẩn Niên mỉm cười chậm rãi, vì say khuôn mặt nhỏ bé trở nên ửng hồng, hai tay đặt trên hai chân, ánh mắt rũ xuống, áo len cổ cao chặt chẽ bao lấy cơ thể, tóc đen mềm mại lướt theo bờ vai, hơn nữa Bạch Cẩn Niên mông lung ngay cả thanh âm cũng ngượng ngùng, Chung Minh cảm thấy được bị lây men say, bộ dáng Bạch Cẩn Niên trong mắt cũng trở nên mơ hồ.

Phòng khách rất nhỏ, cho nên hệ thống sưởi có thể lan tỏa khắp phòng, độ ấm tăng cao, do bên ngoài rất lạnh đi vào phòng lại rất ấm làm cơ thể Chung Minh không ngừng nóng lên.

Vừa vặn không có đề tài để nói, Chung Minh đứng dậy cởi quần áo, Bạch Cẩn Niên trừng lớn mắt bất khả tư nghị nhìn Chung Minh: \”Làm cái gì?\”

\”Hơi nóng.\”

\”Nóng?\” Bạch Cẩn Niên kéo dài âm tiết lặp lại từ này.

Có lẽ do hai người từng có quan hệ rất không đứng đắn, cho nên cả hai ở cùng so với người khác càng thêm mẫn cảm.

\”Đúng vậy a.\” Chung Minh phát hiện không khí trở nên mờ ám, nhanh giải thích, \”Hệ thống sưởi nhà cô thật sự rất tốt! Ừ, nói không chừng bây giờ tôi đi ra ngoài sẽ bị đông chết! Ha ha ha!\” Tự mình nói kết cục, hơn nữa \”Ha ha ha\” thật là thiếu hụt cảm giác vui vẻ. Chính mình đùa vui vẻ, đáng tiếc người khác lại không cười…..

\”Vậy có muốn ở lại hay không?\”

\”Sao?\” Chung Minh cho là mình nghe lầm.

Bạch Cẩn Niên lặp lại một lần: \”Muốn ở lại hay không? Dù sao sô pha này cũng có thể xếp thành giường.\”

Mời qua đêm nghe thật quá ám mị, nhưng bộ dáng Bạch Cẩn Niên đứng đắn làm Chung Minh thấy được bản thân suy nghĩ quá nhiều, xem đi, người ta đã đưa ra chủ ý rất đứng đắn \”Phân giường ngủ\” đúng không!

Tuy rằng lúc Bạch Cẩn Niên cắt đứt quan hệ cùng Lục Nhuyễn Tranh rất cứng rắn, nhưng lúc sau trạng thái Bạch Cẩn Niên vẫn là mềm nhũn không phấn chấn. Trực giác Chung Minh biết Bạch Cẩn Niên giữ lại là có chuyện muốn nói.

Sau khi hai người tắm rửa xong, Bạch Cẩn Niên cả người nóng lên ngồi ở sô pha uống cà phê.

Tóc Chung Minh ướt sũng ngồi bên cạnh Bạch Cẩn Niên, liếc nhìn một cái lại liếc mắt một cái, mất hứng nói: \”Lại cà phê lại là rượu, đây là liên tục mưu sát dạ dày của cô a. Cô không muốn sống sao?\”

\”Cô xem, chính là bộ dạng này, làm cho người ta cảm thấy cô tức giận….\” Bạch Cẩn Niên hé miệng cười, nghiêng đầu qua một bên tựa vào đầu gối, cổ áo thun rộng thùng thình rũ xuống, hai bả vai trơn bóng liền lộ ra. Chung Minh không cẩn thấy nhìn thấy, vội vàng sợ hãi tự nói với bản thân — nhanh dời ánh mắt của ngươi đi nơi khác! Đó là yêu thuật của yêu quái! Niên ngu ngốc cùng Lục lão yêu cùng một chỗ nhiều năm như vậy, khẳng định cũng bị lây dính yêu khí! Đây là yêu pháp hấp dẫn sao!

Chung Minh thở cũng không dám thở, ánh mắt nhìn chằm chằm trần nhà: Hỗn đãn cô vì sao không chịu mở TV lên xem!

\”Đúng vậy a, là tôi tức giận!\” Chung Minh vội vội vàng vàng, trong đầu lũ lụt đang kéo đến rút ra một câu ứng phó vấn đề của Bạch Cẩn Niên. Kết quả thốt ra lời này cũng cảm giác không đúng lắm!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.