[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 27: Tâm đầu ý hợp là yếu tố tối thiểu của thần giao cách cảm. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 27: Tâm đầu ý hợp là yếu tố tối thiểu của thần giao cách cảm.

Cả đêm Chung Minh đều không nỡ ngủ, có ngàn vạn loại tình cảm xung đột trong tâm, suy nghĩ đến dạ dày vặn vẹo, lại không tìm được bất kỳ lí do nào để đi trông nom việc không quan hệ gì tới mình.

Gọi điện thoại cho Đường Đường, hỗn đản này lại chọn thời điểm mấu chốt đi tắt điện thoại, vì vậy muốn hỏi Đường Đường cũng như đá chìm đáy biển.

Chung Minh tỉnh ngủ ngủ tỉnh, trong đầu Chung Minh giống như đang chiếu phim bộ, bộ dáng bất lực của Bạch Cẩn Niên một tập lại một tập phát sóng, một lần lại một lần không dứt, làm cho lời kịch được người ta thuộc đến từng câu chữ.

Loại cảm xúc này trực tiếp ảnh hưởng làm Chung Minh thật sự biến thành gấu mèo muội muội. Ngày hôm sau đi làm mơ mơ màng màng, còn phối hợp với đôi mắt có quầng thâm, áo khoác đen cùng áo sơ mi trắng, cho dù bị đồng nghiệp giễu cợt Chung Minh cũng vô lực ngạo kiều phản kích.

Chung Minh muốn nhanh chóng thấy được Bạch Cẩn Niên. Cho dù không dễ dàng hỏi được gì, nhưng tối thiểu có thể theo từ ngữ cùng ánh mắt đọc được một chút tâm tư.

Bạch Cẩn Niên ngủ có ngon không? Vui vẻ không? Rốt cuộc có lời gì muốn nói đây?

Cho dù chỉ là ngồi bên cạnh Bạch Cẩn Niên, cũng tốt lắm rồi.

Đáng tiếc chờ đợi hoàn toàn thất bại, Chung Minh không xem ra được Bạch Cẩn Niên thế nào, không biết hỉ nộ ái ố của Bạch Cẩn Niên ra sao, bởi vì hôm nay Bạch Cẩn Niên xin nghỉ.

Đến công ty được nửa năm, Bạch Cẩn Niên lần đầu tiên xin nghỉ làm.

Một ngày Chung Minh uống ba ly cà phê thật to, ý đồ đem tâm tư vùi vào công việc, tập trung để quên bớt một ít chuyện khổ sở. Đáng tiếc hấp thụ không đủ sắc tố đen của cà phê, không thể đuổi đi thân ảnh Bạch Cẩn Niên đáng ghét kia. Công việc làm nhiều nhưng sai cũng nhiều, tổ trưởng bắt Chung Minh chạy qua chạy lại mệt mỏi vô cùng.

Tổ trưởng buồn bực, đứa bé bình thường nghe lời, làm việc siêng năng hôm nay làm sao vậy? Mặt co mày cáu, có một văn kiện làm mãi không xong! Tính tình nhiệt huyết, tổ trưởng cứng rắn lôi Chung Minh ra ngoài tập thể dục.

Chung Minh bị dọa chạy trối chết nói: \”Tổ trưởng đừng đùa, đi ra ngoài bây giờ chết cóng!\”

Tổ trưởng không thuận theo, không buông tha: \”Người trẻ tuổi ngồi văn phòng như cái hộp nhỏ này mới sinh bệnh! Cô xem cô bộ dáng như thế này làm cho người khác nhìn cũng khó chịu? Mau đi cùng tôi, cho gió lạnh thổi, vận động một chút bảo đảm tinh thần phấn chấn.\” Chung Minh ôm cái bàn và ghế dựa không buông, cuối cùng vẫn bị kéo ra ngoài, tổ trưởng giống như khiêng thi thể, khiêng Chung Minh ra ngoài trời.

Vừa ra ngoài Chung Minh nghĩ phải chửi tục, này so với tưởng tượng còn lạnh hơn! Người nào mang tóc giả nhất định có thể thả diều!

Chung Minh ôm thân thể, run run nói chuyện cũng không lưu loát: \”Tổ, tổ trưởng, tôi thấy chúng ta nên trở về đi…. Lạnh như vậy, tôi, tôi cam đoan về sau đi làm tuyệt đối sẽ không có sai sót nữa………..\”

Tổ trưởng không có ý muốn thả người, đem Chung Minh túm đến bên cạnh bắt đầu hô khẩu lệnh vận động làm ấm người: \”Nhanh lên, làm theo tôi! Nào, một hai ba bốn, hai hai ba bốn….. Mở rộng hai tay nâng đầu lên, dùng nhiệt tình của cô đối diện gió tuyết rửa tội! Thiêu đốt thanh xuân của cô hòa tan với cái lạnh!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.