[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 25: Hôn trước mặt mọi người thật sự làm người ta xấu hổ. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 25: Hôn trước mặt mọi người thật sự làm người ta xấu hổ.

Ném ám khí xong Chung Minh hoàn toàn không trông nom Bạch Cẩn Niên có uống thuốc hay không, dù sao Chung Minh biểu đạt tâm ý, về phần đối phương có nhận hay không Chung Minh cũng không thể xen vào, không phải sao?

Công việc buổi chiều bận rộn, cần phải sửa đổi văn kiện, cần phải cập nhật số liệu thị trường, cấp trên đang thúc giục, làm đầu Chung Minh đau ong ong. Có đồng nghiệp phát sốt xin nghỉ buổi chiều, công việc của đồng nghiệp ấy lại không thể không làm. Tổ trưởng bộ phận phát triển tính tình nóng nảy, công việc có gì khó khăn sẽ dễ dàng gắt gỏng. Nhìn tổ trưởng vò đầu, Chung Minh sợ anh ta sẽ rụng hết tóc, vì vậy hảo tâm tiếp nhận công việc thiếu chút nữa bị chậm trễ kia.

Tổ trưởng dốc sức chụp lấy cái mạng nhỏ của Chung Minh nói muốn khen thưởng, Chung Minh sắp hộc máu, liên tục xua tay nói là việc phải làm.

Chung Minh vội vội vàng vàng, thật vất vả mới làm xong hết công việc, ngẩng đầu nhìn đồng hồ đã muốn tám giờ. Chung Minh đấm đấm lên lưng, đem máy tính tắt, thu thập một số đồ vật chuẩn bị ra về, lúc này Bạch Cẩn Niên từ phòng làm việc đi ra.

Phòng làm việc lớn chỉ có hai người, âm thanh giày cao gót của Bạch Cẩn Niên hết sức rõ ràng. Chung Minh không nghĩ Bạch Cẩn Niên còn chưa về nhà, đột nhiên không muốn bỏ lỡ, ngây người một hồi mới cẩn thận nói: \”Bạch tổng giám còn chưa về sao?\”

\”Ừ.\” Bạch Cẩn Niên tay trái kéo áo khoác tay phải cầm túi, tóc rũ xuống phối hợp với đôi mắt đen sáng, áo len đen cao cổ bó sát người bày ra vẻ mặt vẫn là nghiêm nghị cùng khí chất làm người ta kiêng nể. Bạch Cẩn Niên chậm rãi mở miệng, vĩnh viễn bình tĩnh dùng một từ để trả lời.

\”Về sớm một chút.\” Thấy Bạch Cẩn Niên không có gì đáng ngại, Chung Minh nghĩ đại khái Bạch Cẩn Niên đã uống thuốc nên hết đau, trong lòng trấn an, cả ngày công việc bận rộn, mệt mỏi rã rời bao phủ toàn thân, nói cũng không có sức nói, muốn nhanh trở về ngủ là tốt rồi. Dưới tính huống như vậy Bạch Cẩn Niên lại phát ra lời mời: \”Cô còn chưa ăn cơm chiều, muốn cùng đi ăn một chút không?\”

Chung Minh suy nghĩ cùng đi ăn tối với một người đã có người yêu có phải là một việc sáng suốt hay không, trầm mặc hồi lâu liền bị Bạch Cẩn Niên nhìn thấu tâm tư, Bạch Cẩn Niên dùng giọng điệu không phải sở trường, giễu cợt nói: \”Bữa tối là nên ăn, nếu không ăn sẽ dễ dàng giống như tôi vậy, tạo phiền toái cho người khác và mình.\” Nói xong tự chỉ chỉ vào dạ dày của mình.

Bạn bè cùng ăn bữa cơm mà thôi, không có gì lớn lao. Chung Minh tự nhủ: Không nên biến thành đứa ngốc thấp thỏm không yên a, tổng giám mời cơm không thể không ăn!

Tuy rằng Bạch Cẩn Niên cũng chưa nói mời cơm a.

Bạch Cẩn Niên điều chỉnh hệ thống sưởi trong xe vừa đủ, hai người kề vai ngồi đều không nói chuyện. Chung Minh dùng ánh mắt liếc đến khăn choàng cổ đỏ, phát hiện Bạch Cẩn Niên mười phần cuồng khăn choàng, bắt đầu mùa đông Bạch Cẩn Niên hầu như mỗi ngày đều mang khăn choàng, mỗi lần đều là kiểu dáng khác nhau.

Chung Minh lầm bầm trong lòng: Loại có tiền này yêu đương hay giày vò nhau, hơn nữa suy nghĩ trong não vĩnh viễn là một bí mật. Có thời gian ăn mặc trang điểm xinh đẹp, lẽ nào không có một chút thời gian chiếu cố thân thể của mình sao?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.