Chung Minh đi vào phòng tổng giám, hệ thống sưởi vừa đủ, làm Bạch Cẩn Niên không sợ lạnh chỉ mặc một cái áo len thật mỏng.
Áo len bó sát người, tôn lên thân hình xinh đẹp của Bạch Cẩn Niên. Giấu ở dưới khăn choàng cổ màu đỏ là bộ ngực như ẩn như hiện. Chung Minh quét mắt, thật là khinh bỉ. Làm gì lớn như vậy! Hoàn toàn là hàng giả đúng không? Bên trong độn nhiều vải lắm!
\”Có chuyện gì không, Bạch tổng giám?\” Giọng nói Chung Minh trầm xuống, đoan đoan chánh chánh hỏi.
\”Ừ, có việc.\” Bạch Cẩn Niên hồi phục bộ dạng càng thêm nghiêm túc, đặc biệt đứng đắn ngồi thẳng tắp. Cúi đầu lật văn kiện, nửa ngày cũng không nói có chuyện gì.
\”Rốt cuộc là…. Có chuyện gì?\” Chung Minh đã ngồi yên muốn nửa ngày, tổng giám đại nhân còn không phân phó công việc, đành phải hỏi lại một lần.
\”Ừ, là có việc.\” Bạch Cẩn Niên như trước trả lời, như trước ngồi ở chỗ kia, ngay cả đầu cũng không nâng.
Chung Minh cảm thấy dây thần kinh trong đầu hung hăng co rút.
Bệnh thần kinh à! Đây không phải là bệnh thần kinh thì là cái gì! Có việc à! Là có việc! Vậy thật sự có hay không nói đi! Ngồi im ở chỗ kia như vậy là có ý gì?!
Một luồng khí nóng từ trong người dâng lên, thoáng cái vọt đến đỉnh đầu, làm sắc mặt Chung Minh đỏ lên, sắp phun trào. Chạy nhanh an ủi mình: Chung Minh, bình tĩnh, phải bình tĩnh. Thật vất vả mới bình tĩnh lại, không cần vì việc nhỏ nhặt này làm nhiễu loạn lòng mình!
Ở trong lòng Chung Minh chậm rãi trấn an tinh thần, kéo ra nụ cười khó coi, đang muốn dò xét thực hư, Bạch Cẩn Niên ngẩng đầu.
Hé ra đôi môi Bạch Cẩn Niên nói: \”Giúp tôi pha ly cà phê.\”
\”…..\” Chung Minh có thể nói không được sao?
Cầm chén cà phê đi rót nước nóng, không cẩn thận trông thấy vành ly có chút bẩn.
Niên ngu ngốc này, ngay cả rửa sạch cái ly cũng không có thời gian sao! Bẩn chết! Thật lười biếng! Còn vội vàng! Cuồng công việc gì gì đó thật sự quá đáng ghét!
Xem cái ly như đầu của Bạch Cẩn Niên hung hăng tẩy rửa một lần, vừa cáu kỉnh pha cà phê đem trở lại phòng làm việc.
Bạch Cẩn Niên nói \”Cám ơn\” tiếp nhận ly cà phê, cúi đầu phát hiện cái ly có thay đổi, lộ ra thiện ý tươi cười nói lời cảm ơn. Chung Minh nhìn nơi khác, nhìn như không tập trung nói: \”Không cần khách khí, tôi có chút sạch sẽ, không nhìn nổi đồ vật bẩn thôi.\”
\”Đồ vật bẩn?\” Bạch Cẩn Niên dở khóc dở cười, \”Tôi mỗi lần uống xong không nhớ đi rửa cái ly, nghĩ lần sau nếu dùng sẽ nhớ rửa, đó là lí do.\”
Nghe vào lỗ tai lời này Chung Minh thầm mắng: Có nhiều vội vàng sao! Vội đến thủng dạ dày sao! Dạ dày hỏng còn muốn uống cà phê! Nói ra cũng chỉ làm mọi người chán ghét, chấm dứt đề tài này đi: \”À.\”
Bạch Cẩn Niên thong thả khuấy đều chất lỏng cà phê màu nâu, mùi thơm nồng phát tán, từng làn sương trắng dâng lên, nhiệt độ trong phòng làm việc bất tri bất giác tăng cao…. Chung Minh cảm thấy càng ngày càng không được tự nhiên, nghĩ tổng giám nếu không có việc gì dặn dò, như vậy nàng có thể rời khỏi. Lời đã muốn tới cổ họng, Bạch Cẩn Niên còn có bản lĩnh cướp lời nói: \”Chủ nhật này cô muốn làm cái gì?\”