Không thể phủ nhận bầu không khí hôm nay vô cùng tốt, tốt đến nỗi Chung Minh có loại ảo giác \”Đây là hẹn hò\”.
Rạp chiếu phim không có bãi đậu xe ngầm, xe Bạch Cẩn Niên đậu ở đối diện. Ra khỏi rạp chiếu phim, tuyết rơi không ngừng, trên mặt đất tuyết thật dày, gió lạnh thổi qua làm tóc trên trán Chung Minh tán loạn. Chung Minh theo bản năng lui từng bước lùi về phía sau, Bạch Cẩn Niên không nói gì đem áo khoác mặc lên người Chung Minh lôi kéo Chung Minh chạy, không quên nhắc nhở: \”Cẩn thận kẻo trượt.\”
\”Hỗn đản! Tôi sẽ không… Tôi khinh!\” Lời còn chưa nói hết thiếu chút nữa lại ngã nhào một cái, Chung Minh buồn bực, vì sao mỗi lần cùng một chỗ với Bạch Cẩn Niên tiểu não của nàng sẽ không hoạt động.
Cửa xe vừa đóng, vô số tuyết đều bị che ở ngoài xe, Chung Minh chà xát hay tay sưởi ấm, Bạch Cẩn Niên khởi động xe, cười: \”Sợ lạnh như vậy?\”
Chung Minh thấy tuyết đang tan còn dính vào tóc Bạch Cẩn Niên, thần sắc căn bản không bị khí lạnh ảnh hưởng, trước sau như một không thay đổi. Vì cái gì cô ta kháng lạnh? Rõ ràng thân thể yếu ớt, nhìn thế nào cũng không giống có cái gì mỡ chống rét?
\”Muốn ăn chút gì không?\” Bạch Cẩn Niên hỏi, \”Cô còn chưa ăn cơm chiều, phải không?\”
Nói đến đây Chung Minh nhớ nàng có mang táo, vội vàng lấy táo từ trong túi ra: \”Này, cho cô lót dạ trước!\”
Bạch Cẩn Niên thấy quả táo có chút kinh ngạc: \”Vậy còn cô?\”
Chung Minh không mặt mũi nói nàng đã ăn trước, làm người tốt là được: \”Tôi không sao, tôi không đói bụng, cô dạ dày yếu phải ăn nhanh đi, bằng không dạ dày thủng gì gì đó thì tương lai cô chỉ còn là tấm ảnh!\” (Ý lên bàn thờ :v)
Bạch Cẩn Niên cầm quả táo trong tay, cắn một cái, cẩn thận nhai kỹ, nuốt xuống hỏi: \”Chung tiểu thư, vì sao mỗi lần cô nói chuyện với tôi đều hùng hổ? Tôi đặc biệt đắc tội chuyện gì với cô sao?\”
Chung Minh không nghĩ tới Bạch Cẩn Niên hỏi như vậy. Nhưng nếu hỏi cũng không có gì che giấu, Chung Minh đáp lại:\” Bởi vì cô có khả năng tuyệt vời là làm người khác phải giận dữ.\”
\”A? Tôi làm cho người khác giận dữ? Cô mới là nhân tài kiệt xuất làm người khác tức giận biết không?\”
\”Tôi thế nào làm người khác tức giận?\”
\”Cô, thái độ lúc nóng lúc lạnh là có ý gì?\”
\”Tôi…. Tôi lúc nóng lúc lạnh? Cô…..\” Chung Minh quả thật bị Bạch Cẩn Niên già mồm át lẽ phải, đến nửa câu cũng nói không hoàn chỉnh: Lúc lạnh lúc nóng, cái sở trưởng này không phải là đòn sát thủ hành tẩu giang hồ của cô sao? Không biết xấu hổ còn đổ cho tôi? Trả táo lại cho tôi!
Chung Minh đang muốn phát cáu, Bạch Cẩn Niên lại rũ đôi mắt xuống, mang theo biểu cảm đáng thương nói: \”Tôi vẫn cho rằng chúng ta có thể làm bạn, nhưng cô hình như một chút cũng không có ý này.\”
\”Không, không phải đâu.\” Chung Minh thề từ nhỏ đến lớn không có tật xấu nói lắp này, \”Ngay từ đầu không phải cô cự tuyệt tôi sao?\”
\”Ừ, bởi vì có chút xấu hổ.\”
\”A, xấu hổ….\” Đúng thật là có, Chung Minh cũng có huống chi là Bạch Cẩn Niên, nhưng lúc này hẳn nên hỏi là, \”Vậy bây giờ không xấu hổ sao?\”