[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế – Chương 14: Phong thủy luân chuyển rất kích thích. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Bhtt] [Edit] Tổng Giám Của Ta Không Thể Nào Đáng Yêu Như Thế - Chương 14: Phong thủy luân chuyển rất kích thích.

Sau đêm giáng sinh Chung Minh không biết tại sao bắt đầu ho khan, đau họng, hắt hơi không ngừng, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng. Trong phòng làm việc tràn ngập tiếng ho khan, có đôi khi ho đến chảy nước mắt, thật sự làm cho người ta lo lắng.

Ho khan sau đó có tình trạng sốt nhẹ xuất hiện, Chung Minh cảm thấy khuôn mặt phát nhiệt, cổ họng khô nóng, đầu óc hỗn loạn, nhất định là bị bệnh.

\”Đều do tên ngu ngốc kia, hại mình sinh bệnh… Khụ khụ khụ…. Khụ khụ!!\” Chung Minh không chỉ ho khan mà còn tiêu chảy, ngồi xổm trong WC vịn tường, dùng sức ho một phen, trọng tâm không có thiếu chút nữa trực tiếp ngồi vào bồn.

Bạch Cẩn Niên đi rửa tay, tiếng ho của Chung Minh vang lên trong không gian, liên miên không ngừng. Bạch Cẩn Niên đứng bao lâu Chung Minh ho bấy lâu. Bạch Cẩn Niên trầm tư một chút, dùng khăn mang theo người lau khô tay, hỏi: \”Cô không sao chứ.\”

Ngồi chồm hổm trầm mặc một hồi, mới có một âm thanh yếu ớt lạnh như băng đáp lại: \”Không có gì.\” Chung Minh thật hận bản thân, hẳn phải đáp lại \”Chuyện của tôi không cần cô quan tâm\”, đây mới gọi là ăn miếng trả miếng. Nhưng nàng chỉ là Chung Minh, không phải là Bạch Cẩn Niên học cả đời cũng không biết hai chữ \”Đáng yêu\” viết thế nào.

\”Ừ.\” Nghe được tiếng Chung Minh đáp lại Bạch Cẩn Niên cũng không nói nhiều, chỉ là nhẹ nhàng một tiếng liền đi ra WC.

Nghe được Bạch Cẩn Niên đi xa Chung Minh mới mở cửa ra đi rửa tay. Một bên rửa một bên ho khan, cổ họng như bị kim loại cắt vào, thật khó chịu.

Đến buổi trưa tất cả mọi người đi ăn cơm, vốn cùng đồng nghiệp ăn trưa, nhưng hôm nay Chung Minh không muốn ăn chút nào, chuẩn bị ghé vào bàn làm việc ngủ một chút. Đồng nghiệp hỏi Chung Minh muốn đem về chút gì không, Chung Minh cảm ơn nói không cần, chỉ sợ một ít cũng ăn không vô.

Phòng làm việc trống rỗng chỉ có một mình Chung Minh, đem mặt chôn vào đôi tay muốn ngủ một lúc, nhưng hô hấp không thoải mái hại Chung Minh không ngủ được. Cũng được, cứ như vậy nằm nghỉ ngơi một chút thì được rồi. Kế hoạch của phòng thiết kế vẫn còn chưa thông qua, buổi chiều còn một lần khổ chiến nữa, coi như bây giờ nạp năng lượng đi.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, Chung Minh nghe thấy tiếng giày cao gót dồn dập rõ ràng vang lên truyền đến từ văn phòng bên trong, lúc sau tiếng bước chân mang theo do dự cùng thận trọng. Tiếng giày cao gót đi về phía Chung Minh, một hộp giấy cứng được đặt trên bàn mang theo nhiệt lượng còn chưa biến mất, người nọ đứng bên người Chung Minh trầm mặc, không hề cử động, không biết muốn làm gì.

Nếu lúc này trợn mắt đứng dậy nhất định vô cùng lúng túng, vì thế Chung Minh lựa chọn tiếp tục giả ngủ.

Ngón tay lạnh như băng kéo tóc Chung Minh sang một bên không cẩn thận chạm vào tai nàng, Chung Minh cảm giác như dòng điện truyền đến tim, tê dại. Hơi thở nóng bỏng lướt qua gò má Chung Minh, tóc được vén đến tai, đôi môi mềm mại ấm áp rơi xuống má nàng.

Nụ hôn kia gần như chỉ là nhẹ nhàng đụng chạm vào má Chung Minh liền ly khai, người hôn trộm nhanh chóng lui lại, bước chân có chút hỗn độn như đang chạy trối chết hướng về phía cửa lớn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.