[Hoàn] Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười – Bỉ Tạp Bỉ – 75. Hôm nay là ngày đẹp trời gì mà thầy lang Lâm đến đón ta tan tầm. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười – Bỉ Tạp Bỉ - 75. Hôm nay là ngày đẹp trời gì mà thầy lang Lâm đến đón ta tan tầm.

75. Hôm nay là ngày đẹp trời gì mà thầy lang Lâm đến đón ta tan tầm.

Qua năm mới, sức khỏe của Hoàng đế vẫn như cũ, chứng đau đầu vẫn lúc tốt lúc xấu. Lão lớn tuổi lại thêm hai năm dày vò, uống thuốc còn nhiều hơn uống trà, gần đây lại phải ráng xử lý triều chính nên trông già hơn không ít, bên thái dương cũng lấm tấm hoa râm; Cho dù là lúc chứng đau đầu không phát tác thì lão cũng mặt mày xám xịt ủ rũ.

Long thể của Hoàng đế liên quan đến giang sơn xã tắc đương nhiên không thể làm cẩu thả. Ngoài Lâm Thanh Vũ ra còn có Chử Chính Đức và Lâm Nhữ Thiện định kỳ đi thỉnh mạch bình an cho Hoàng đế. Ở tiền triều có hậu phi mua chuộc thái y, có tiền lệ muốn giết vua nên Hoàng đế chưa từng tin tưởng riêng một thái y nào. Đơn thuốc Lâm Thanh Vũ kê cho lão đều được Thái y viện xem qua trước, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới được dùng.

Hoàng đế đã thế, Thái tử cũng thế. Đáng tiếc bọn họ không biết giữ sức khỏe, dù có cẩn thận chăm sóc từng li từng tí vẫn không có tiến triển gì lớn.

Mùng năm, Hề Dung mang lễ đến phủ tướng quân chúc tết. Lần này chỉ có một mình hắn đến, Tiêu Giới đã có tước vị thân vương, nếu làm khách ở phủ đại tướng quân như trước sẽ làm không ít Ngự sử ngôn quan chú ý đến. Tiêu Giới kính trọng Cố Phù Châu có thừa lại còn thích gặp vị mỹ nhân đại phu kia, hắn muốn đến nhưng Hề Dung không cho hắn đến.

Lâm Thanh Vũ không quan tâm Tiêu Giới, miễn Hề Dung đến là được. Lần này y lại mời Hề Dung cùng ngồi xuống bàn uống trà, Hề Dung không từ chối.

Lâm Thanh Vũ nói: \”Lễ ta tặng cho Vương gia, Hề quản gia có thích không?\”

\”Nếu không thích sao lại cố ý đến phủ bái tạ.\”

Lâm Thanh Vũ khách sáo: \”Ta còn tưởng rằng Hề quản gia chỉ đến chúc tết.\”

\”Ta rất tò mò phu nhân làm thế nào để mở lời được với Nam An Hầu và Hoàng hậu.\” Hề Dung cầm chén trà lên nhấp một hớp, cười, \”Quả nhiên là trà ngon.\”

\”Chỉ đưa cần lễ đến là được, Hề quản gia cần gì phải quan tâm lễ đến từ đâu.\”

\”Ta chỉ muốn biết, ta có thể cho rằng Hoàng hậu và Nam An Hầu có đứng về phía Vương gia hay không?\”

Hề Dung đã nói rõ nhưng Lâm Thanh Vũ không tiếp lời, chỉ nói: \”Hề quản gia chỉ cần hết lòng giúp đỡ Vương gia để Vương gia lấy lại Thánh tâm. Những người khác tự có người khác lo.\”

\”Người khác\” này là ai trong lòng Hề Dung hiểu rõ. Hắn nhìn ra được Lâm Thanh Vũ muốn làm người kiểm soát đại cục, hắn và Tiêu Giới không nghi ngờ gì chỉ là hai quân cờ trong tay y. Sau khi chuyện thành công hai quân cờ này được vứt bỏ hay giữ lại, không ai biết.

Giao tiếp với Lâm Thanh Vũ không khác gì bảo hổ lột da. Nếu muốn đạt được mục đích, hắn không còn cách nào khác.

Huống chi, ai là hổ còn chưa biết.

Hề Dung mỉm cười: \”Có lời này của Lâm đại phu, ta và Vương gia an tâm.\”

Hai người lại nói chuyện trà một lát rồi Hề Dung đứng dậy cáo từ. Trước khi đi Hề Dung hỏi: \”Tướng quân và phu nhân tặng cho Vương gia lễ lớn thế này, lễ hôm nay ta mang đến đáp lại sợ là không đủ. Không biết sở cầu của tướng quân là binh, hay là quyền? Xin phu nhân hãy báo cho để ngày sau Vương gia có thể làm tròn lời hứa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.