[Hoàn] Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười – Bỉ Tạp Bỉ – 100. Lâu rồi không gặp, Thanh Vũ. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] Ba Lần Gả Cho Ỉn Lười – Bỉ Tạp Bỉ - 100. Lâu rồi không gặp, Thanh Vũ.

100. Lâu rồi không gặp, Thanh Vũ.

Khi Võ Du Viễn dẫn phục binh đến, quân lính Tây Hạ tan rã ngay lập tức. Hoặc là nói, vào giây phút Cố Phù Châu ngã xuống, Tây Hạ đã không còn ý chí chiến đấu. Quân Tây Hạ rút quân ngay sau khi đã đạt được mục tiêu. Thiết kỵ của Đại Du truy đuổi không ngừng, cả đám giết đỏ cả mắt, bắt sống chủ tướng, tàn sát hết hàng binh.

Sau một đêm, giữa sơn cốc nhiều hơn một dòng sông máu. Cùng lúc đó, Sử Phái treo cờ lên tường thành Ung Lương. Đến lúc này, cứ điểm Ung Lương ở Tây Bắc cuối cùng cũng quay về Đại Du.

Trong trận chiến cuối cùng, Đại Du chiếm lại được thành Ung Lương, đuổi Tây Hạ đại thương nguyên khí về biên cương phía bắc, giết địch mấy vạn nhưng cái giá phải trả chỉ là ba ngàn kỵ binh. Đây là một thắng lợi lớn nhưng quân doanh Tây Bắc không thấy được niềm vui chiến thắng.

Trong gió lạnh thét gào, cờ trắng được treo lên, tiền giấy tung bay, ánh lửa phản chiếu lên những gương mặt tái nhợt bi thương của mọi người. Võ Du Viễn quỳ một ngày một đêm ở linh tiền của Cố Phù Châu, không ăn một miếng cơm, không uống một miếng nước. Cậu siết chặt đao bên hông, mắt vằn vện tia máu, ngoài tự trách bi phẫn thì càng nhiều hơn chính là sát khí. Nếu không phải Sử Phái ngăn cản, cậu đã hận không thể giết thẳng đến nước Tây Hạ, diệt sạch một nước, lấy đầu thiên tử Tây Hạ tế vong linh của Đại tướng quân.

Bắt đầu từ giờ phút này, đây là điều sở cầu còn lại trong đời cậu.

Thẩm Hoài Thức thay áo giáp, mặc kính trang đi vào trong trướng. Hắn nhìn linh vị của Cố Phù Châu, yết hầu trượt lên xuống, cố nén thắp ba nén hương. Sử Phái đưa cho hắn một phong cấp báo, giọng nói khàn khàn: \”Làm phiền Thẩm huynh đệ.\”

Tuyết lớn dày đặc đã chặn kín đường về kinh, kỵ binh nhanh nhất trong quân cũng không nhanh bằng Thẩm Hoài Thức. Mà chờ Thẩm Hoài Thức mang theo chiến báo và tin Cố Phù Châu chết trở lại kinh thành đó đã là chuyện của nửa tháng sau.

.

Bản tấu mới nhất có liên quan đến Tây Bắc trên long án ở Cần Chính điện cũng là chuyện của nửa tháng trước. Lời trong sớ nói, thành Ung Lương phòng thủ kiên cố, quân địch giữ vững không ra, quân Tây Bắc lâu ngày không thể tấn công; Mà đường lương từ Quảng Dương đến Ung Lương lại bị tuyết làm hỏng, lương thảo báo nguy, quân tâm dần loạn.

Long ỷ ở long án đã bị dời đi, thay vào đó là một chiếc ghế bành. Tiểu Tùng Tử bưng trà vào trong điện, thấy Lâm Thanh Vũ đang ngồi ở đó đưa tay đỡ trán, hàng mi dài dày như lông vũ phủ bóng xanh lên mi mắt.

Tiểu Tùng Tử nghĩ Lâm Thanh Vũ đã ngủ nên cố ý thả nhẹ bước chân. Sau khi Hoàng thượng \’lâm bệnh đột ngột\’ thì vẫn luôn tĩnh dưỡng trong tẩm cung, không đến Cần Chính điện nữa. Bây giờ Lâm Thanh Vũ đã thành nửa chủ nhân ở nơi này. Y làm theo lệnh của thiên tử, phê duyệt sớ dâng, tiếp kiến vương công đại thần, thương thảo đại sự quốc gia ở đây, không thể là thủ phụ* nhưng lại càng giống thủ phụ hơn. (same nhiếp chính vương)

Lâm Thanh Vũ trắng trợn táo bạo, tùy ý liều lĩnh, hiệp thiên tử lệnh chư hầu như thế, gọi một tiếng \’Lâm tặc\’ cũng không quá. Nhưng vừa nhìn thấy ngự lâm quân và thiết kỵ doanh ở khắp nơi trong cung, mọi người chỉ dám giận không dám nói. Ngôn quan không gặp được thiên tử chỉ có thể đi cầu kiến Thái hậu. Thái hậu lại nói: \”Ai gia lớn tuổi rồi, buông rèm chấp chính cũng có lúc có lòng mà không có sức, Lâm thái y có thể sẻ chia lo lắng vì ai gia, đây cũng là chuyện tốt.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.