Edit: Chân
Đây là lần đầu tiên Quý Lương vào phòng Trịnh Hiên, trừ diện tích khá lớn ra thì cũng không có gì đặc biệt.
Tổng tài được nhẹ nhàng đặt lên giường hơi uể oải, Quý Lương cho rằng do hắn uống nhiều rượu quá nên không thoải mái, xoay người đến phòng vệ sinh cầm một cái khăn lông ra muốn lau mặt cho hắn.
\”Khăn này là khăn lau tay.\” Trịnh Hiên nhìn thấy màu sắc và hoa văn của khăn xong lập tức ồn ào.
\”Nhưng khăn ở trong giống nhau hết mà.\” Quý Lương nghi là chồng mình uống say nên quậy.
\”Không giống! Khăn này sọc nhỏ, khăn lau mặt sọc lớn hơn một chút.\” Tổng tài một hai phải bắt vợ đi thay khăn cho mình.
\”……\” Quý Lương nghĩ thầm, dù không giống nhưng mà dùng chung khăn lau tay với lau mặt có vấn đề gì sao? Cậu cũng chỉ dùng một cái thôi.
Tổng tài lau mặt xong càng tỉnh táo hơn, đang đắn đo không biết có nên giả say nữa hay không.
Quý Lương bỗng nhiên duỗi tay sờ trán hắn: \”Vì công việc nên mới phải uống nhiều thế hả? Công việc của anh vất vả lắm sao?\”
Trịnh Hiên không kịp phản ứng, sửng sốt một hồi lâu, hắn muốn nói không phải, công việc của hắn rất nhẹ nhàng, chỉ cần ngồi im một giây là cũng kiếm được một xấp tiền lớn, nhưng những lời này chưa kịp nói ra, đầu hắn đã không nghe theo khống chế.
\”Thật ra anh không cần vất vả như thế cũng được, em có thể nuôi anh.\” Mặt Quý Lương hơi đỏ lên, không dám nhìn thẳng Trịnh Hiên: \”Em… Em sẽ trồng rau! Có thể đi bán, lần trước mấy phu nhân còn nói rau của em rất ngon, muốn đặt hàng dài hạn đó!\”
Trịnh Hiên hơi buồn cười, người ta khách sáo thôi mà cậu tin thật? Nếu không vì mặt mũi của tôi thì ai thèm để ý cậu?
\”Nếu anh đồng ý về quê với em thì càng tốt, ở đó phong cảnh đẹp, chi phí cũng thấp, chắc chắn em có thể nuôi anh.\” Quý Lương nhìn chằm chằm ngón tay mình, càng nói giọng càng nhỏ.
\”Tôi giàu hơn cậu nghĩ nhiều, đừng nhọc lòng nữa.\” Trịnh Hiên phát hiện đồ nhà quê lúc trước giờ đã trắng hơn rất nhiều, cuối cùng cũng giống một omega bình thường, mặt cũng sẽ đỏ.
Quý Lương gật đầu, cậu cũng không biết tại sao mình lại nói những lời này, \”Em nói chơi chơi thôi, không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa.\”
Thấy Quý Lương muốn đi, Trịnh Hiên vội giữ chặt tay cậu lại, hắn nghi là bây giờ rượu mới bắt đầu phát tác, nếu không sao hắn lại thấy đầu nóng lên, còn cảm thấy lâng lâng như thế?
\”Cậu muốn bán đồ ăn thì bán đi, để giá cao chút, chồng của mấy phu nhân đó không thiếu tiền, cũng coi như là giúp tôi giảm bớt gánh nặng.\”
\”Vậy chắc là rất cao nhỉ?\” Hai mắt Quý Lương sáng lấp lánh nhìn Trịnh Hiên.
\”Cậu đi hỏi Lý Đống, anh ta sẽ sắp xếp giúp cậu.\” Trịnh Hiên ho nhẹ một tiếng, đã sớm quên sạch cơn tức giận vì vườn nhà mình bị biến thành vườn rau.
\”Giờ em đi ngay!\” Quý Lương hưng phấn muốn đi ra ngoài , lại bị Trịnh Hiên kéo lại, \”Sao nữa vậy?\”
\”Để Lý Đống nghỉ ngơi đi, ngày mai lại nói.\”