[Hoàn – Abo] Bỗng Chốc Làm Bố – Dư Sinh Tương – Chương 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Abo] Bỗng Chốc Làm Bố – Dư Sinh Tương - Chương 4

Từ lúc lên xe đến khi vào bệnh viện, Lâm Thù chẳng nói câu nào. Trần Bách Sơn liếc mắt nhìn sang, lòng hắn cũng rối bời theo.

Rõ ràng đến giờ vẫn chưa chắc đứa bé có phải của mình không, nhưng hắn thật sự không muốn thấy người này khó chịu như vậy.

\”Tôi vào luôn đây.\” Lâm Thù cúi đầu, mặt không cảm xúc, nói: \”Vẫn chưa đến giờ hẹn khám sáng nay, không cần đặt lại lịch.\”

\”Được, tôi đợi em ngoài này.\” Trần Bách Sơn xiết nhẹ bàn tay có phần lạnh lẽo của cậu, ủ đến khi ấm lên mới buông.

\”Cạch\” một tiếng, Lâm Thù đã biến mất sau cánh cửa.

Trần Bách Sơn hít một hơi sâu, trong lòng cứ bất an mãi.

Một tiếng sau.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía phòng phẫu thuật, trái tim trong lồng ngực như nhảy lên tận cổ họng.

Sao vẫn chưa thấy động tĩnh gì?

Dựa theo kết quả kiểm tra buổi sáng, quá trình chỉ mất chưa đến nửa tiếng. Không lẽ xảy ra chuyện rồi?

Càng nghĩ càng sốt ruột, hắn chặn ngay một y tá lại, hỏi: \”Cô y tá cho tôi hỏi, trong phòng có bệnh nhân tên Lâm Thù, làm thủ thuật có gặp vấn đề gì không?\”

\”Lâm Thù à? Cậu ấy không làm nữa mà. Đi từ sớm rồi.\”

\”… Cái gì?\”

\”Không sao đâu, bảo bối, người kia không cần con thì ba cần con! Ba sẽ chăm chỉ kiếm tiền, dù ba chỉ có một miếng ăn cũng không để con thiếu phần.\”

Lâm Thù vừa ôm bụng vừa càu nhàu, đi đến cửa nhà thì bắt gặp tên bạn trai cũ khốn nạn của mình đứng chờ, còn giơ tay vẫy chào cậu như đúng rồi.

\”Lâm Thù, lâu rồi không gặp.\”

\”Gặp mẹ mày ấy, thằng đần.\”

Lâm Thù lườm gã một cái, hôm nay đã đủ bực rồi mà cái tên mất nết này còn xuất hiện đòi ăn chửi. Không lẽ hắn thích bị đánh à?

Trần Dương ngẩn ra rồi lại cúi đầu cười: \”Lâm Thù, em vẫn còn quan tâm anh đúng không?\”

…?

Tên này bị gió quật đến bay cả não rồi à?

\”Trần Dương, đầu óc mày có bệnh hả? Mày cắm sừng tao mà còn dám vác mặt đến đây, mày chán sống rồi đúng không?!\”

Lâm Thù vừa chửi vừa giơ tay, nhưng còn chưa kịp tát thì bụng bỗng nhói lên một cái.

Chết! Còn bảo bối!

Bàn tay chuẩn bị giáng xuống bỗng dừng giữa không trung, Trần Dương ôm đầu run rẩy mở mắt ra thì thấy sắc mặt Lâm Thù trắng bệch, một tay cậu đang ôm bụng.

\”Lâm Thù, em tự để mình thảm hại đến thế này khi không có anh à?\” Gã bật cười, còn ra vẻ rộng lượng: \”Thế này đi, em ngủ với anh một lần nữa, chỉ cần em có bầu, anh sẽ giữ em lại bên cạnh.\”

Vừa dứt lời, một tiếng \”Chát!\” vang lên — Lâm Thù cố gắng gượng người, đứng thẳng dậy tát cho gã một cú trời giáng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.