Lâm Thù bừng tỉnh ngay lập tức, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm người đối diện, cậu mắt nheo lại như thể đang kiểm chứng tính chân thực của câu nói vừa rồi.
Thật hiếm hoi bắt gặp gương mặt hơi đỏ vì ngại của Trần Bách Sơn, hắn ấp úng một lúc lâu rồi quyết định rút điện thoại ra, chỉ vào đoạn tin nhắn với bác sĩ mà giải thích: \”Đây là đề nghị của bác sĩ, cũng là trách nhiệm mà một người bố nên làm.\”
\”Vậy… không phải do anh tự nghĩ ra à?\” Lâm Thù nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm kia, giọng nhẹ bẫng hỏi hắn.
Cả hai cứ thế im lặng nhìn nhau, có thứ gì đó đã sớm không cần nói mà tự hiểu. Một lúc sau, Trần Bách Sơn là người đầu tiên cúi đầu, khóe miệng nở nụ cười như thể kế hoạch thất bại.
\”Lâm Thù, có phải em quên mất là tôi vẫn đang theo đuổi em không?\”
Bởi vì đang theo đuổi nên hoàn toàn không thể kiểm soát được mong muốn tiếp cận. Hắn là một Alpha khỏe mạnh, suốt bao nhiêu đêm ngủ chung, làm sao trong lòng không ngứa ngáy?
Đến cả bác sĩ còn bị hắn quấy rầy mỗi ngày cũng nhận ra tâm tư của người nhà bệnh nhân, nên mới chủ động đề nghị hắn cùng phòng với Lâm Thù. Chỉ là chuyện này rốt cuộc là để dỗ con hay dỗ hắn thì chẳng ai dám chắc.
\”Hả?\” Lâm Thù nhỏ giọng kêu lên, lúc này mới nhớ ra là mình còn chưa gật đầu đồng ý với màn tỏ tình của người ta.
Vậy nên… ý hắn là muốn mượn cớ này để cùng cậu \”làm ấm giường\”?
Vậy chẳng phải cậu không cần nhịn nữa sao?!
Sự thay đổi cảm xúc trong một giây của Lâm Thù khiến Trần Bách Sơn thở phào nhẹ nhõm.
May quá, không phải cậu đơn phương tự mình đa tình rồi.
\”Vậy làm khi nào? Giờ luôn được không?\” Lâm Thù không kìm được phấn khích, đôi mắt cậu lấp lánh sao trời mà nhìn hắn.
\”Muốn lắm à?\” Trần Bách Sơn cúi đầu cười, chóp mũi chạm vào chóp mũi cậu. Lâm Thù đỏ bừng mặt, phồng má trừng mắt nhìn hắn: \”Không phải anh tự nói muốn làm sao?! Không làm thì thôi!\”
\”Làm! Tôi làm!\”
Trần Bách Sơn lập tức kéo người nào đó đang định xách dép bỏ chạy về, còn không quên hôn lên vành tai đã đỏ ửng, giọng khàn khàn dỗ dành: \”Tôi đi chuẩn bị trước đã.\”
… Chỉ có điều hắn chuẩn bị hơi lâu. Đến khi hắn bước ra thì Lâm Thù đã tắm rửa sạch sẽ, ngoan ngoãn nằm trên giường chờ sẵn, mà sự hứng khởi lúc trước cũng bay biến đâu mất.
\”Em muốn ngủ à?\”
Người hắn mang theo hơi nước bám dính lấy cậu. Lâm Thù mắt khẽ nhắm, cánh tay lười biếng vòng qua cổ hắn, trong cơn ngái ngủ lầm bầm: \”Muốn làm…\”
Trần Bách Sơn cười khổ, nhẹ nhàng vuốt qua hàng lông mày của cậu, sau đó cúi xuống hôn lên đôi môi mềm mại.
Nụ hôn này vừa dịu dàng vừa ngọt ngào. Lâm Thù khe khẽ rên rỉ, tay ôm lấy cổ hắn, rướn người lên cọ cọ.