Ánh nắng chiều vàng óng ả rọi xuống khu vườn nhỏ, nơi Scor đang cùng con trai nuôi, bé Bin, chơi đùa vui vẻ.
Tiếng cười trong trẻo của Bin vang vọng, làm tan chảy trái tim người cha trẻ. Can ngồi trên chiếc xích đu gần đó, lặng lẽ ngắm nhìn hai người thân yêu của mình, khóe môi bất giác nở một nụ cười hạnh phúc.
Nhìn Scor dịu dàng nâng niu Bin, ký ức tuổi thơ ùa về trong tâm trí Can. Ngày ấy, Scor cũng từng dịu dàng như thế, luôn bảo vệ và che chở cho cậu.
\”Anh Scor ơi, anh Scor à!\”
Tiếng gọi ngọt ngào ấy đã theo Can suốt cả tuổi thơ. Cậu bé Can với làn da trắng mịn, đôi mắt to tròn long lanh, luôn lẽo đẽo theo sau Scor, người anh trai hàng xóm mà cậu yêu quý nhất. Scor, với tính cách trầm ổn, luôn kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện không đầu không cuối của Can, sẵn sàng bảo vệ cậu khỏi những trò nghịch ngợm của đám bạn cùng trang lứa.
Thời gian trôi qua, tình cảm của Can dành cho Scor dần chuyển hóa thành một thứ tình cảm đặc biệt. Cậu nhận ra mình không chỉ yêu quý Scor như một người anh trai, mà còn là một người đàn ông. Nhưng Can không dám thổ lộ, cậu sợ sẽ phá vỡ mối quan hệ tốt đẹp giữa hai người.
Rồi Can có người yêu. Scor lặng lẽ đứng nhìn cậu hạnh phúc bên người khác, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Anh quyết định rời đi, muốn chôn vùi tình cảm này vào một góc sâu trong tim.
Nhưng số phận trớ trêu, Can bị người yêu phản bội, không chỉ vậy còn bị hắn ta đánh đập. Scor không thể làm ngơ, anh lao đến bảo vệ Can, trút cơn giận dữ lên kẻ cặn bã kia.
Scor đưa Can về nhà, chăm sóc cậu như một người thân yêu nhất. Anh ôm cậu vào lòng, vỗ về an ủi, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho Can.
Trong những ngày tháng đó, Can dần nhận ra tình cảm của mình dành cho Scor. Cậu nhận ra rằng, người mà cậu yêu thương nhất, người luôn ở bên cạnh bảo vệ cậu, chính là Scor. Thế là cậu quyết tâm thổ lộ
\”Anh! Em thích anh\”
Giọng nói non nớt ấy khiến Scor giật mình, ánh mắt bàng hoàng dường như không tin những gì bản thân vừa nghe.
\”Anh..\”
\”Anh không cần vội, em thích anh lâu rồi, em sợ anh không thích em, sợ khi em nói ra anh sẽ nghĩ em là kẻ quái dị, sẽ bỏ rơi…\”
\”Không anh sẽ không bỏ rơi em, anh cũng thích em, anh yêu em, Can\”
Thế là cả 2 chính thức bên nhau từ đó
Ba mẹ hai bên đều nhận ra tình cảm của Scor và Can nhưng họ chọn cách im lặng, để hai người tự nhận ra tình cảm của bản thân, yêu thương và trân trọng nhau hơn.
______________________________________
\”Can, em sao vậy?\”
Tiếng gọi của Scor kéo Can trở về thực tại. Cậu nhìn anh, mỉm cười, lắc đầu
\”Em không sao, chỉ là đang nhớ lại những kỷ niệm cũ thôi.\”
Scor tiến đến, ngồi xuống bên cạnh Can, ôm lấy cậu vào lòng. Cả hai cùng nhau ngắm nhìn Bin chơi đùa, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
\”Anh Scor, em yêu anh.\”
Can thì thầm, vùi mặt vào ngực Scor.
\”Anh cũng yêu em, Can.\”
Scor đáp lại, siết chặt vòng tay ôm lấy người yêu.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả khu vườn. Scor và Can nắm tay nhau, cùng nhau bước vào ngôi nhà ấm áp, nơi có tiếng cười của Bin đang chờ đợi họ.
______________________________________
Chiện là dị ó :)))))