Chapter 435. Nhưng mà ta đâu phải Mai Hoa Kiếm Tôn?(5)
Một cục lông trắng quay tròn, nằm xuống rồi lao đến chà xát vào mặt Thanh Minh. \”Hihihihi. Tên nhóc này đáng yêu phết nhỉ?\”
Những người không biết chuyện thì sẽ cảm thấy khung cảnh này rất ấm áp.
Nhưng các môn đồ Hoa Sơn thì chỉ thấy cảnh tượng này thật sầu thảm mà thôi.
\”Quà nhiên là linh vật\”
\”Lần trước ta cũng đã cám nhận được rồi. Linh vật quả nhiên danh bất hư truyền\” \”Nó biết phái làm gì đế không đi đời nhà ma đấy\”
Không biết bọn họ đang có nhầm lẩn gì không? Nhưng cái khuôn mặt được phủ đầy lông trắng kia bồng trở nên xanh xao một cách kỳ lạ.
Dù thế nào chẳng nữa, các môn đồ Hoa Sơn cũng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng trước cành tượng Bạch Nhi yêu mến Thanh Minh một cách quyết tự như vậy.
\”Nó thực sự phải làm đến như vậy ư?\”
\”Còn hơn là nó phải chết và trở thành một chiếc khăn quàng cố!\”
\”Vần biết là vậy nhưng mà…!
Vậy nhưng, Thanh Minh chỉ cười khúc khích như chẳng hê nhìn thấy sự lăn lộn đầy khiếp sợ nơi Bạch Nhi.
\”Nó thật mềm mại!\”
Thanh Minh đưa tay ra vuốt ve, Bạch Nhi bám chặt vào tay hắn và chà sát một cách tuyệt vọng. Thanh Minh cười khúc khích đầy mãn nguyện.
\”Hừm. Tên nhóc này biết nhận ra người tốt đấy\”
Khuôn mặt của các môn đồ Hoa Sơn đầy khinh bỉ.
\’Không phải là nó đã nhận ra ai là người ác độc nhất chỗ này hay sao?\’
\’Làm gì có chuyện đó. Có mà ngược lại thì có.\’
Ngay khi ấy, Bạch Nhi leo lên vai Thanh Minh rồi nhẹ nhàng quấn quanh cổ của hắn ta. Có vẻ như nó đang muốn nói rằng, nó có thể trở thành một chiếc khăn quàng cổ mà không cần phải lột lông.
\”Tên nhóc này cũng có ích đấy chứ…\”
Thanh Minh lấm bấm đầy hài lòng, nói rồi hắn quay lại nhìn về phía một con hố đang ngay phía sau hắn ta. Một con hổ có thân hình to như một căn nhà đang cuộn tròn ở phía đó. \”Woa! Trên đời này lại có một con hổ lớn như thế này ư?\”
Hồng Đại Quang tiến lại gần con hố một cách đầy hứng khởi.
\”Hahaha! Bọn ăn mày mà nhìn thấy nó chắc chắn sẽ sợ đái ra quần cho mà xem…\” Graoooo!
Khi Hồng Đại Quang tiến lại cần, con hố vốn yên lặng đột nhiền gầm lên rồi lao đến. \”Hicccccc?\”
Hắn ta sợ hãi lập tức bay mình sang bên cạnh. Thật may là không có máu đố. Nhưng phần vải áo che mông của hắn ta đã bị cắn rách.
\”Ặc! Áo của ta!\”
Hồng Đại Quang sợ hãi hồn bay phách tán ba chân bốn cẳng chạy trốn. Nhìn thấy cảnh tượng đó Thanh Minh lè lưỡi câm thán.
\”Lão ăn mày chẳng tinh mắt gì cả. Ta không thế nào hiếu được vì sao mà lão vẫn có thế sống được đến bây giờ\”7
Con hố nhố ra miếng rẻ rách vừa đớp được rồi hướng ánh nhìn về phía Thanh Minh. Và rồi, nó bât đầu nhe bộ răng nanh đây khủng khiếp ra uy hiếp.
Graooohhh
Nếu như gặp một con hố ở cự ly gần cũng đủ làm người khác phát khiếp rồi. Vậy khi đối mặt với một con hố khống lồ thì sẽ như thế nào đây?
Thanh Minh nhăn mặt tỏ vẻ không hài lòng.
\”Ta bắt đầu thấy không thích nó rồi đấy…\”
Nhưng ngay lúc ấy.
Phốcccc
Bạch Nhi nháy khỏi vai Thanh Minh như một tia chớp, bám vào mặt con hổ và bắt đầu tát hết mình bằng hai chân trước.
Bốp! Bốp!
Và các môn đồ Hoa Sơn đã được một phen cực kỳ ngạc nhiên.
Con hổ bị Bạch Nhi đánh bay sang một bên và lăn lộn trên mặt đất.
\’Chồn đánh hố ư?\’
\’Âm thanh từng cú đánh của nó sao mà nghe dữ dội vậy?\’
Vần biết nó là một linh vật, nhưng con hố đó chẳng phái có kích thước gấp cả trăm lần nó hay sao? Ai mà có thế ngờ được chuyện hổ bị chồn đánh bại kia chứ?
Con hố đang lăn lộn bỗng giật mình đứng phắt dậy rồi bám chặt lấy mặt đất. Tựa như một đứa trẻ phạm lỗi và bị đại ca mình trách phạt.
Graaaa!
Bạch Nhi dựng ngược lông lên như chưa thế nguôi ngoai cơn giận dữ và phát ra âm thanh chói tai.
Ngay sau đó, con hổ cúi mặt xuống đất và phát ra âm thanh rên rỉ.
Hic.
HỔ mà cũng phát ra âm thanh như vậy ư? Bạch Thiên há hốc miệng ngơ ngác. Ngay sau đó, Thanh Minh nhẹ nhàng vung tay lên khi Bạch Nhi đã nhe răng sẵn sàng tham chiến.
\”Đủ rồi, đủ rồi. Tại nó không biết nên mới làm vậy thôi\”
Phốcccc.
Lời của Thanh Minh vừa nói ra, Bạch Nhi ngay lập tức bay người về đầu gối của Thanh Minh và nằm phơi bụng ra.
Thanh Minh nhìn con hố đang nằm sấp trước mắt, lè lưỡi.
\”Chậc. Cứ tưởng lông đẹp thì làm gì cũng đẹp kia đây\”
Đó chỉ là một lời lấm bấm rất nhẹ nhàng. Nhưng rõ ràng các môn đồ Hoa Sơn đã thấy. Bạch Nhi đố mồ hôi lạnh.
\’Con vật đó hiểu được tiếng người ư?\’
\’Chồn mà đổ mồ hôi á? Không phái là con người mà là chồn ư?\’
Tất cả các kiến thức thông thường mà bọn họ tích lũy cả đời đã bị đáo điên trong chốc lát. \”Hahahah. Quả nhiên là Bạch Nhi rất thích nhà ngươi. Thật tốt vì ta đã mang nó đến đây\”