Chapter 428. Chúng ta là bằng hữu tốt của nhau kia mà! (3)
Róc rách
Sản vật của Tứ Xuyên,trà Xuyên Hồng được rót từ từ vào tách. Một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng khắp căn phòng.
\”Ưm.\”
Người nhấc tách trà trông rất chừng mực, nhưng điệu bộ thưởng trà lại không phù hợp với trà đạo tí nào.
\”Tiểu đạo trưởng có muốn nếm thử một tách trà không?\”
Giọng nói rất nhẹ nhàng.
Tuy nhiên sự nghiêm túc phảng phất chứa đựng phía sau lời nói đó, kì lạ thay lại cho người khác thực cảm được thân phận của người đó không bình thường tí nào. Thế nhưng ……
\”Này.\”
Thanh Minh nãy giờ vẫn lặng lẽ dõi theo bóng dáng đó, nói với gương mặt lầm lì. \”Bây giờ dù lão có giả vờ điềm tĩnh như vậy thì cũng không có gì thay đổi cả?\”
\”..\”
Đường Quân Nhạc đặt tách trà xuống rồi khẽ nhìn xung quanh.
Các môn đồ Hoa Sơn đang ngồi trong phòng đều đang quan sát hắn với khuôn mặt lầm lì như vậy. Thậm chí đến cả ái nữ của ông ta cũng trưng ra khuôn mặt phụng phịu.
\”Hừm.\”
Đường QUân Nhạc hạ giọng khẽ ho khan tỏ vẻ bối rối.
\’Thật phấn khích quá mà.\’
Chuyện này cũng thật phấn khích quá đi mất. Đến mức hắn phải tự vấn bản thân, liệu trong suốt 10 năm qua có bao giờ bản thân tỉnh táo đến như vậy không.
Trước tiên ông ta nghĩ phải làm thế nào để đối phó với cái suy nghĩ điên rồ đó của Thanh Minh, rồi nghiêm nghị cất tiếng.
\”Ta sẽ đưa ra chủ kiến của bản thân,……\”
\”Vâng.\”
\”…..\”
Đường Quân Nhạc sực nhớ ra Thanh Minh là người như thế nào.
\”……Dĩ nhiên sự thật là ta cũng hơi quá khích một chút, vì Vạn Niên Hàn Thiết đó là thứ tài nguyên hết sức trân quý.
\”À…..vâng.\”
\”….\”
Dù thế nào thì phản ứng đó không tốt chút nào.
Đường Quân Nhạc khẽ liếc nhìn mọi người rồi lại nở nụ cười nhẹ.
\”Vậy nên trước tiên hãy thưởng thức một tách trà và…\”
Tuy nhiên Thanh Minh đã dứt khoát cắt ngang lời của ông ta.
\”Dù sao thì đó cũng là chuyện tốt nên chúng ta cứ thẳng thắn bàn vào vấn đề chính luôn nhỉ. Vậy nên, lão có thể làm Vạn Niên Hàn Thiết kiếm cho ta chứ?\”
Làm thế nào mà cái tên gọi là đạo sĩ này, tính tình lại nóng vội hơn cả người Tứ Xuyên cơ chứ?
Tuy nhiên việc thay đổi chủ đề như thế âu cũng là chuyện tốt.
\”Sự thật thì khi Vạn Niên Hàn Thiết biến mất ở Trung Nguyên, các kĩ thuật xử lý nó cũng đã bị thất truyền. Tuy nhiên thật may là Đường môn vẫn còn lưu lại phương
pháp xử lý Vạn Niên Hàn Thiết. \”Vâng. Vậy nên hãy làm cho ta đi.\”
Đường QUân Nhạc cau mày trước câu trả lời thản nhiên đó.
\”Nhưng mà thật sự cứ như thế mà đem đi rèn kiếm hết sao? Nói lại thì hiện tại giá trị của Vạn Niên Hàn Thiết là hết sức trân quý đến mức hoàng kim cũng không thể so sánh được…. Việc tạo nên một thanh kiếm từ Vạn Niên Hàn Thiết quý giá đó …..\” Thanh Minh hờ hững đáp lại.
\”Cho dù vậy thì nó cũng là sắt mà thôi.\”
\”Nhưng nó không phải là loại sắt tầm thường mà.\”
Đường Quân Nhạc quyết không từ bỏ mà tiếp tục khuyên can, nhưng đáp lại hắn chỉ là cái nhún vai uể oải của Thanh Minh.
\”Ta biết lão đang nói gì chứ, nhưng biết sao được, ta hiện tại có nhiều tiền lắm rồi. Phương pháp kiếm tiền cũng có vô số. Nhưng ý của lão là muốn nói hiện tại không thể tìm thấy thứ này ở bất cứ đâu nhỉ.\”
\”Đúng là như vậy.\”
\”Vậy thì đương nhiên càng phải rèn kiếm rồi. Nếu bây giờ cứ lãng phí thời gian vô ích như vậy thì sau này dù muốn làm cũng không thể làm được. Nếu như vậy thì sẽ đau lòng lắm, không phải sao?\”
\”…..\”
Cuối cùng Đường Quân Nhạc cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán trước lời giải thích thản nhiên như không và thái độ bình chân như vại của Thanh Minh.
\’Chắc chắn là mất trí rồi mà\’
Tuy nhiên như vậy thì mới đậm chất Thanh Minh chứ.
\”Ta biết rồi. Nếu tiểu đạo trưởng đã nói đến như vậy thì ta phải làm thôi. Thay vào đó tiểu đạo trưởng cũng phải trả cho chúng ta một cái giá thích hợp chứ\”
\”Bằng hữu thân thiết với nhau thì nói chuyện tiền bạc gì vậy chứ!\”
\”Càng là giao dịch của thân hữu thì càng phải tính toán rõ ràng chứ.
Đường Quân Nhạc tiếp thêm dũng khí và cố gắng chịu đựng, ánh mắt kiên quyết tỏ ý nhất định sẽ không lùi bước trước vấn đề này. Thanh Minh bĩu môi nói.
\”Lão muốn bao nhiêu?\”
\”Tiền bạc thì khỏi đi. Nhưng thay vào đó, Vạn Niên Hàn Thiết mà tiểu đạo trưởng mang đến…..\”
\”A, Cái đó thì lão muốn mơ cũng đừng có mơ tới.\”
\”Cho ta một ít, một ít thôi! Tiểu đạo trưởng có nhiều như thế kia còn gì! Nếu lấy ra một ít thì cũng có thiệt gì đâu chứ?\”
Giọng của Đường Quân Nhạc càng lúc càng to lên, rồi sau đó ông ta lầm lì nhìn