Hoa Sơn Tái Khởi(321-521) – Chapter 424. Nói tóm lại, chậm trễ là chết với ta(4) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 7 tháng trước

Hoa Sơn Tái Khởi(321-521) - Chapter 424. Nói tóm lại, chậm trễ là chết với ta(4)

Chapter 424. Nói tóm lại, chậm trễ là chết với ta(4)
\”Bây giờ mới đến sao?\”
Hồng Đại Quang nghểnh cổ nhìn ra ngoài.
Hắn có thế cảm nhận được mấy luồng khí tức đang tiếp cận nhanh chóng dưới chân núi.
Ánh mắt khẽ thoáng qua một tia phấn khích.
\”Sẽ là ai nhỉ?\”
Hoa Sơn? Nếu không thì Hữu Linh môn?
Nói trắng ra, nếu xét về cảnh giới võ công thì các môn đồ của Hữu Linh môn dù có mười lá gan cũng không dám trở thành đối thủ của Hoa Sơn. Tuy nhiên nếu là khinh công thì đó lại là câu chuyện khác.
Võ công của Hữu Linh môn chỉ chuyên tu về khinh công và thân pháp. Bằng cách ép trọng lực toàn thân lên thượng vị, để hạ vị trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát, đồng thời giải phóng nội lực từ chân một cách bùng nố.
Do đó nếu nhìn nhận về khinh công thì hắn cũng không thế đưa ra phán đoán vội vàng liệu bên nào sẽ nhanh hơn. Đến cả người có thể xem là chuyên gia về lĩnh vực này như Hồng Đại Quang cũng khó mà đưa ra kết luận.
\’Dù sao thì quả nhiên Hoa Sơn
Dù sao thì nếu ở mức độ của Hoa Sơn Ngũ Kiếm thì không thể nào lại tụt về phía sau Hữu Linh môn được
Ngay khoảnh khắc đó.
Vụttttt.
Từ trong bụi rậm, một thân ảnh đột ngột lao ra trước rồi nhảy vọt lên đỉnh núi.
\”Đã vất vả nhiều rồi ạ!\”
\”ô?\”
Người lao tới nhanh như tia sáng vừa đá mạnh vào cái cây trên đỉnh núi vừa lộn ngược một vòng. Sau đó cứ với tốc độ đó mà lao như bay hướng xuống dưới.
\’Hữu Linh môn?\’
Hắn đã nghĩ rằng người đến đầu tiên nếu không phải là Bạch Thiên thì sẽ là Lưu Lê Tuyết, nhưng ngoài dự tính, Nhạc Triệu của Hữu Linh môn lại là người đến đỉnh núi đầu tiên.
\”Đường, đường đi xuống ở phía kia!\”
\”Vãn bối biết rồi ạ!\”
Nhạc Triệu lại phóng đi mà không ngoái đầu nhìn về sau.
Quan sát bóng lưng người đó đang càng lúc xa dần, một tia nghi vấn chợt thoáng qua trong thâm tâm của Hồng Đại QUang.
\’Vậy còn Hoa Sơn?\’
Ngay lúc đó, ở phía dưới lại có vài người lao nhanh như tên bắn nhảy vọt lên trên đỉnh núi.
\”Đã vất vả nhiều rồi ạ!\”
\”Hướng này!\”
Bốn người liên tục đến đỉnh núi tất cả đều là môn đồ của Hữu Linh môn. Hồng Đại Quang không kìm được mà mở mắt tròn xoe, ngỡ ngàng nhìn theo bóng lưng của bọn họ.
\’Như vậy cũng được sao?\’
Không, cho dù bọn họ có nhanh thế nào thì Hoa Sơn cũng không thể hoàn toàn bị

lép vế như thế chứ?
Một tiếng hét thất thanh vang lên từ đâu đó như thể trả lời cho những nghi vấn của hắn.
\”ƯAAAAAA!\”
\”ĐI CHÊT ĐIIIIIIIIII!\”
\”Hửm?\”
Tiếng thét còn đến trước con người ư
Cả khu rừng rung động dữ dội, cây cối không ngừng chao đảo nghiêng sang trái rồi nghiêng sang phải như muốn gãy, rồi có ai đó lao ra một cách thô bạo.
\”ơ . …\”
Bạch à không, có đúng là Bạch Thiên không chứ?
Toàn thân như nhuộm lấy một màu hoàng thố, vừa lao nhanh hệt như một con mãnh thú rồi phóng về hướng đỉnh núi. Hồng Đại Quang nhìn thấy bóng dáng điên cuồng đó mà vô thức khựng lại rồi co rúm cổ.
\’Đúng nhỉ?\’
Nhưng mà sao hắn ta lại trét bùn đất lên cơ thế thế kia.
\”Kh, không. Bạch Thiên thiếu hiệp! Làm thế nào mà\”
Bạch Thiên không có thời gian đáp lại mà nhấc người lên hư không, đá mạnh vào cái cây trên đỉnh núi đến mức sắp gãy rồi lại lao người như bay về hướng ngược lại. Lần lượt sau đó, các môn đồ Hoa Sơn cũng phóng ra từ bên trong bụi rậm.
\’Họ, họ lại bị làm sao thế này?\’
Dù sao thì Bạch Thiên cũng chỉ dừng lại ở việc lấm lem bùn đất ở phía trước, nhưng hiện tại Chiêu Kiệt và Nhuận Tông vừa lao ra lại hoàn toàn bị phủ kín bùn màu hoàng thố, thoạt nhìn trông hệt như người được nhào nặn từ đất sét vậy.
Sau mỗi bước chân thô bạo, bùn được hong khô lại rơi ra lộp độp, bụi bay mù mịt
tứ tán.
Nhìn thấy cảnh tượng kỳ quái đó, đến Hồng Đại Quang bây giờ cũng không khỏi ngơ ngác, tự hỏi rốt cuộc bọn họ đang làm trò quái gì vậy.
\”AAAAAAAAA!\”
\”NHẤT ĐỊNH PHẢI GIẾT HẾT BỌN CHÚNG!\”
Hai người họ vừa trừng mắt vừa phóng nhanh đi như một con mãnh thú. Khi bóng lưng của họ khuất dần, không gian lại bắt đầu rơi vào yên tĩnh trong chốc lát.
Hồng Đại Quang chớp mắt.
Đây không phải chỉ đơn thuần là trận tranh tài cao thấp khinh công thôi sao?
\”Vậy thì những người khác\”
Xẹtttttttt!
Trước khi suy nghĩ đó kịp lóe lên trong đầu thì một thân ánh đen kịt lao ra từ trong rừng.
Là Lưu Lê Tuyết. Hai mắt tràn ngập quỷ khí phóng lên như diều hâu, đạp mạnh vào cành cây rồi nhanh chóng rời đi.
Khuôn mặt Hồng Đại Quang lạnh ngắt như thế bị ai đó xối một gáo nước lạnh, rồi bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng vì không thể nào hiếu được tình hình hiện tại.
\’Rốt cuộc là cái quái gì đang xảy ra thế này?\’
Sát khí toả ra từ các môn đồ của Hoa Sơn đều khiến hắn không khỏi rùng mình dường như mọi chuyện diễn ra cũng không bình thường tí nào.
\”Sư thúc!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.