Chapter 408. Không! Ta biết điêu đó nhưng không thể nào nhịn nối nữa!(3)
\”Hiện tại sẽ không có vấn đề gì đặc biệt ạ.\”
Vân Kiếm nghe Đường Tiểu Tiểu nói rồi lặng lẽ gật đầu.
\”Cần thêm thời gian đế vết thương lành hẳn, nhưng nếu không làm việc gì quá sức thì cũng không có gì nguy hiếm đâu ạ.\”
\”Cám ơn con.\”
\”Người nhớ không được làm việc quá sức đấy!\”
Nghe thấy giọng nói sắc như dao đó của Đường Tiếu Tiểu, Vân Kiếm không khỏi
bật cười.
Mặc dù hắn đang bị một tiểu môn đồ gây khó dễ, nhưng lại không thế dễ dàng biện minh cho những việc mà mình đã làm.
\”Bệnh nhân được gọi là bệnh nhân bởi vì cần phải nghỉ ngơi đó ạ. Nếu người không làm việc quá sức và \’ngoan ngoãn\’ dưỡng thương thì sẽ hồi phục nhanh gấp hai lần đấy. Sao người lại làm vậy chứ?\”
Vân Kiếm không biết nói gì chỉ biết ngồi đó cười trừ.
Nhìn thấy hắn như vậy, Đường Tiếu Tiếu lại thở dài.
Thanh Minh cũng y như vậy, Vân Kiếm cũng như vậy nốt, nếu đứng ở lập trường
của người y sư thì hai người họ chẳng khác nào kẻ cứng đầu mà.
\”Con nói lại một lần nữa đấy ạ, người không được làm gì lao lực đâu đấy. Với cả cấm kị việc cầm kiếm ít nhất là nửa tháng.\”
\”Cái đó thì có hơi khó nhỉ.\”
\”Quan chủ! Dục tốc bất đạt. Con biết trong thâm tâm người đang rất vội vã, nhưng nếu người tu luyện quá sức thì sau này có thế sẽ không bao giờ cầm kiếm được
nữa đâu ạ.\”
Vân Kiếm khẽ bật cười.
Trước sự cố chấp ngầm của hắn, Đường Tiếu Tiếu lắc đầu lia lịa rồi nói.
\”Quan chủ. Thanh Minh sư huynh cũng không phải tên ngốc. Dù Quan chủ có giả
vờ cố gắng tỏ ra mình ốn thì sư huynh cũng không để người làm như vậy đâu.\”
\”Là bởi vì ta thật sự nóng lòng\”
\”Thật là\”
Không biết từ lúc nào Vân Kiếm đã mặc xong y phục và đứng dậy.
\”Cám ơn con.\”
\”Người định đi đâu đó ạ?\”
\”Chưởng mòn nhân có một cuộc nghị sự. Ta cũng phải đến đó xem sao chứ. Dù người không cho gọi ta, nhưng cũng đâu có lý do gì ta không thể đến đó nếu không được gọi đúng chứ?\”
Vân Kiếm cười quay người bước ra khỏi Y Dược Đường, Đường Tiếu Tiếu đứng bên trong chỉ biết thở dài trước con người cứng đầu này.
Tất cả những người ở Hoa Sơn đều là những tên ngốc mà.
\”Cho nên
Hồng Đại Quang nháy mắt liên tục như thể đang bất an.
\”Cái đó tại hạ sự thật thì bản thân\”
Giọng nói cũng thoáng run rấy như thế đang lo lắng điều gì đó
à không, phải là câ cơ thể hắn cũng đang run rấy lộ liễu.
\”Cái đó Ngài cũng biết cảnh giới võ công của tại hạ cũng không cao mấy, lại là
ké không có gì đặc biệt, nếu lờ có khinh suất gãy ra lỗi lầm gì đó thì chỉ cản trờ mọi người thôi\”
Hồng Đại Quang vừa cười lúng túng vừa đưa tay ra sau gãi đầu.
\”Dù thế nào thì nếu dẫn những cao thủ của Cái Bang tới có lẽ sẽ có ích hơn nhiều \”Ây ya!\”
Ngay lúc đó, Thanh Minh đã lao đến rồi đá vào hông hắn.
\”AAAA!\”
Hồng Đại Quang bị đá bay lên như quả bóng, hét toáng lên, sau đó đập người vào tường rồi từ từ trượt xuống sàn.
\”Giờ lão nói lại xem nào!\”
Thanh Minh trợn tròn mắt, hùng hố.
\”Ta tự hỏi thế lão đã chui rúc đi đâu hả! Trong khi những người khác đều đi đánh nhau còn lão thì cứ như con thỏ nhút nhát rúc trong cái xó nào đó, bây giờ lại tính bò đi trốn ở đâu hả! Sao cơ? Dẫn cao thủ tới á? Cao thủ? Cao thủ là mấy cái tên ở ngoài ấy hả? ơ hơ? ở đây có mở yến tiệc gì đâu mà sao mấy tên ăn mày lại kéo đến chứ! Lại còn dẫn theo mấy tên tiểu tử ăn mày đến cơ đấy? Cao thủuuuu? Thà đừng ló mặt đến còn hơn!\”
\”Vậy, vậy thì Cái Bang không dẫn ăn mày tới thì dẫn cái gì tới?\”
\”Ngươi có còn là con người không hả?\”
Thanh Minh gầm gừ định lao đến tấn công Hồng Đại Quang thì đám người Bạch Thiên lại theo trình tự lao đến, giữ chặt cơ thể tên quái thú đó rồi kéo ra.
\”Thanh Minh à! Bình tĩnh đi nào!\”
\”Dù sao thì cũng là bậc trưởng bối đó, trưởng bối!\”
\”Đám ăn mày đó thì trưởng bối ở đâu ra chứ? Dù có là vậy thì cũng chỉ là ăn mày thôi!\”
\”Dù thế nào đi chăng nữa thì cũng không thế làm như vậy ở trước mặt người khác chứ!\”
Trong khi các sư huynh đệ cố gắng xúm lại bám giữ trên người hấn, thì Thanh Minh vừa nghiến răng vừa nhìn chằm chằm vào Hồng Đại Quang.
\”Tên ăn mày Cái Bang đó dám chạy trốn trước trận chiến chứ? sống lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên ta thấy chuyện này trong đời đấy!\”
\”Đà BẢO TA KHÔNG CHẠY TRỐN MÀ!\”
Hồng Đại Quang bật người đứng dậy hét lên. Sự oan ức hiện rõ trên khuôn mặt hắn.
Thực tê\’ thì hắn ta oan uổng thật.
\’Không, làm sao mà ta biết được Hoa Sơn có thế đơn thương độc mã giải quyết nhanh gọn lũ tà phái đó đến như vậy chứ?\’
Đánh giá một cách khách quan mà nói, việc Hoa Sơn có thể xử lý đám Vạn Nhân Phòng đó dễ dàng như vậy gần như là không có khả năng xảy ra. Ngay cả hắn đã tính toán đến việc Hoa Sơn Thần Long không giống như người thường đi nữa, nếu đánh một trận quyết tử thì cũng phải vất và chống đỡ được là may mắn lắm rồi. Vậy nên, hắn đã đưa ra phán đoán rằng so với việc hắn xen vào thậm chí không giúp được việc gì lớn mà chỉ tổ vướng chân vướng tay, thì dù thế nào đi nữa cũng nên dẩn thêm vài người tới sẽ tốt hơn.
Đó cũng không phải là ý tưởng tồi tệ. Ngược lại còn có thể xem là phán đoán tốt nhất mà hắn có thế đưa ra.