Hoa Sơn Tái Khởi(321-521) – Chapter 390. Nếu phái chết, ta sẽ là người chết đâu tiên. (5) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 7 tháng trước

Hoa Sơn Tái Khởi(321-521) - Chapter 390. Nếu phái chết, ta sẽ là người chết đâu tiên. (5)

Chapter 390. Nếu phái chết, ta sẽ là người chết đâu tiên. (5)
\’Nhanh hơn nữa…!\’
Thanh Minh dồn hết sức vào bàn chân, đạp mạnh xuống đất… ẦM.!
Mặt đất bị Thanh Minh đạp lên như thể nổ tung, nứt toác ra. Cùng lúc đó, cơ thể của hắn cũng lao đi nhanh như tên bắn, chia cắt mặt đất
\”Hộc! Hộc…..\”
Bạch Thiên và Hồng Đại Quang ở sau phía sau hắn cũng vừa nghiến răng vừa đuối theo… Nếu là ngày thường, chắc chắn Thanh Minh sẽ đi chậm lại để vừa khớp với tốc độ bước chân của bọn họ, nhưng hiện tại lại không có dư dả thời gian như thế. Giây phút này, không biết có ai đang phải đổ máu rồi ngã gục ở Hoa Sơn hay không nữa..
\’Không được!\’
Thanh Minh cũng vô thức cắn chặt môi. Từng giọt máu tươi chây ra từ môi hắn, trượt dài trên cằm rồi rơi xuống đất…
Hắn đã chứng kiến cành này đủ rồi
Dù có chết, hắn cũng không thế chứng kiến cảnh đó thêm lần nào nữa
Cái cảm giác bất lực và nỗi thống khổ như thấu tận linh hồn đó, làm sao hắn có thể chịu đựng một lần nữa chứ..?
\’Ta vô tâm quá rồi….\’
Rốt cuộc, thế gian vẫn chẳng hề vận hành như cái cách Thanh Minh tưởng tượng.
Nếu năng lực của hắn đã đạt đến mức có thể nắm cả thế gian trong lòng bàn tay như thế, thì các sư huynh, sư đệ của hắn đã không phải bỏ mạng trên đỉnh Thập Vạn Đại Sơn chết tiệt đó.
Hắn biết rất rõ.
Grừừừ.
Hắn lại cắn chặt môi, trên cằm nổi cả gân máu.
\”Thanh Minh à!\”
Nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, Thanh Minh quay ngoắt đầu lại.
\’Dù có rơi nước mắt thì cũng không thế chậm trễ…\’
\”Đừng quan tâm đến bọn ta, cứ đi trước đi!\”
Bạch Thiên mặt mũi trắng bệch, hắn hét lớn.
\”Dù có chết ta cũng sẽ chạy theo. Không cần phải đợi bọn ta đâu!\”
Thanh Minh gật nhẹ đầu rồi lại hướng ánh mắt về phía trước. Hắn siết tay, dồn lực vào trong nắm đấm.
\”Cố chạy nhanh hơn nữa nhé!\”
\”Ta biết rồi!\”
Tốc độ của Thanh Minh càng lúc càng tăng. Những người đồng hành cùng với hắn cũng dốc hết sức lực đuối sát theo sau.
Lưu Lê Tuyết cũng thi triển hết tốc lực, ánh mắt của nàng không hề rời khỏi bóng lưng của Thanh Minh.
Chỉ nhìn như thế này thôi mà nàng vần có thế cảm nhận được.
Hiện tại hắn đang cuồng nộ đến mức nào. Hắn gấp rút đến mức nào.
Nhưng…
Không chỉ vậy.
\’Giống như một tiểu hài tử đang khóc vậy.\’
Lưu Lê Tuyết lẳng lặng nhìn bóng lưng của hắn rồi cắn chặt môi.
\’Giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện khác.\’

Hoa Sơn đang đối mặt với nguy hiểm. Nàng không muốn tưởng tượng đến cái cảnh các sư huynh, sư điệt hay Chường môn nhân bỏ mạng một chút nào.
Lưu Lê Tuyết tiếp tục dồn sức thi triển khinh công, các sư huynh sư đệ khác cũng liều mạng đạp mạnh lên mặt đất.
\”Nhanh chân lên!\”
Hoa Sơn mây mờ che phủ càng lúc càng gần trong tầm mắt của bọn họ.
RẦM!
Đại môn làm bằng gỗ đàn hương chắc chắn vỡ vụn thành hàng trăm mảnh, bay khắp tứ phía.
ẦM!
Giữa lớp bụi trắng mờ ảo, Đoạt Mệnh Đoản Thương Tôn Việt bước một chân vào.
Hắn từ từ đi vào bên trong sơn môn Hoa Sơn, lẳng lặng nhìn quanh một lượt.
\”…Gì vậy? Nhiêu đây là hết rồi ấy hả?\”
Và rồi, gương mặt của hắn trở nên méo mó.
Đập vào mắt hắn là một võ trường rộng lớn, phía trên đó, các môn đồ của Hoa Sơn đang xếp thành hàng. Nhưng đếm đi đếm lại thì cũng chỉ khoảng hơn trăm người.
Không phải quân số của bọn chúng nhiều hơn sao?
\”Bắt vài đứa nhãi nhép như thế này mà phải cử nhiêu đây người đi á? Cái tên quân sư đó càng lúc càng lấm cấm rồi thì phải?\”
\”Cấn thận cái mồm của ngươi.\”
Lộp cộp. Lộp cộp.
Độc Huyết Thủ chầm chậm bước vào sau Tôn Việt.
\”Với lại đừng có xem thường bọn chúng. Nếu như ngươi không muốn đồng cảnh ngộ với Xích Xà Đao.\”
\”Tìm đâu ra tên nào ngu như hắn nữa chứ?\”
\”Vạn nhất.\”
Độc Huyết Thủ vừa kéo cong khóe miệng vừa nhìn các môn đồ Hoa Sơn.
\”Nếu như có chuyện đó xây ra, ngươi sẽ không được chết toàn thây đâu. Vì toàn bộ cơ thế của ngươi sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của bang chủ đấy.\”
\”…Nói gì nghe ghê quá vậy.\”
\”Nhưng ta đâu có nói sai.\”
Dã Đao vừa bật cười vui vẻ vừa đủng đỉnh bước vào trong sơn môn. Theo sau hắn là tam đại võ đội của Vạn Nhân Phòng.
\”Chúng ta không thế lần nào cũng cảnh giác giác cao độ được, nhưng cũng phái tùy theo tình hình nữa không phải sao? Bang chủ phái thực sự tức giận nên mới dốc toàn lực đi bắt một con thỏ chứ.\”
Đoạt Mệnh Đoản Thương nhìn Độc Huyết Thủ và Dã Đao bằng vẻ mặt hoàn toàn không hề hài lòng.
\”Nói miệng thì hay lắm.\”
Mặc dù hắn cố tình tỏ ý thù địch nhưng thực tế thì hai tên còn lại cũng chẳng để tâm lắm. \”Bỏ đi… Có vẻ như \’tên trùm\’ xuất hiện rồi kìa.\”
Lộp cộp.
Huyền Tông, Chưởng môn nhân của Hoa Sơn chầm chậm bước lên đứng phía trước các môn đồ đang xếp thành hàng. Rồi hắn nghiêm nghị mở miệng.
\”Đúng là mấy tên không biết lễ nghĩa. Nếu đã phá nát đại môn nhà người khác rồi thì khi bước vào cũng phải nói lời tạ lồi trước tiên chứ.
Đoạt Mệnh Đoản Thương từ từ quay đầu nhìn Huyền Tông, thích phóng sát khí về phía ông ta.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.