* * *
\”Là cái gì?\” Kha Tầm hỏi.
\”Không thể tả được ——\” Ngô Du thậm chí ngồi xổm xuống đất, hai tay chống lên mặt đất tế đàn bị máu tươi ngấm ướt đẫm, cố hết sức nhìn phía dưới \”Chỉ có những nơi bị quỷ văn bao trùm mới có thể nhìn thấy, cho nên hiện ra không được hoàn toàn, chỉ có thể thấy được một phần… Nó rất hỗn loạn, tui… tui thật sự không thể tả được nó là cái gì——\”
Ngô Du sốt ruột đến nước mắt lại tuôn ào ào, nhưng Kha Tầm vẫn bình tĩnh, trầm giọng nói \”Đừng gấp, cô thử nói xem, nó là có sinh mệnh hay là không có sinh mệnh?\”
Ngô Du lắc đầu \”Tui không biết… Nó vẫn luôn nhúc nhích, tui nhìn không được toàn bộ diện mạo của nó, không biết nó có đầu hay là đuôi không, tui thật sự không biết nó có phải là một thứ đang sống hay không…\”
\”Vậy nó màu gì?\” Kha Tầm lại hỏi.
\”Nó… Nó không có màu sắc, tui cũng không biết tại sao mình có thể nhìn thấy nó nữa, nhưng tui có thể khẳng định là nó không có màu sắc, hoặc.. hoặc cũng có thể bản thân nó là vô hình hoặc là trong suốt —— tui không biết nói như vậy có đúng hay không nữa, nó giống như.. giống như vốn được khảm vào bên trong lòng nham thạch vậy. Nhưng nó vừa nhúc nhích, những chỗ nham thạch quanh nó đều bị xóa đi hoặc là đào rỗng tuếch, thứ tôi nhìn thấy chính là những phần nham thạch xung quanh bị biến mất ấy —— thật sự rất kỳ lạ, nham thạch cứng như vậy mà bị nó đào đến trống không —— nhưng mà khi nó tránh ra, những phần nham thạch biến mất kia lại đột ngột xuất hiện ở chỗ cũ… Tui không biết tui nó như vậy có rõ ràng hay không…\” Ngô Du gấp rút đến độ nói năng lộn xộn kể lại thứ mà mình nhìn thấy.
\”Tôi hiểu được đại khái rồi,\” Kha Tầm nói \”Vậy cô có thể nhận ra hình dạng của nó thế nào không?\”
Ngô Du lại chăm chú nhìn xuống dưới một lát, mới cau mày lắc đầu \”Nhìn không ra, nó không có quy tắc, thay đổi liên tục…\”
Kha Tầm không hỏi nữa, mà xoay qua nhìn những người khác \”Có lẽ, chỉ khi nào máu của chúng ta trải đầy tế đàn này, mới có thể xem rõ ràng được thứ kia. Không thể xác định thứ đó có phải yêu quỷ hay không, nếu chúng ta từng bảo yêu quỷ là sinh vật cao cấp xuất hiện từ thời cổ xưa, cũng không loại trừ khả năng nó có đặc tính tàng hình hoặc là đặc tính gì đấy mà con người không thể thấy được. Mà những bóng ảnh xuất hiện mơ hồ hoặc là rõ ràng trong cột lốc xoáy kia, hoặc là ảnh chiếu của yêu quỷ dưới lòng đất, hoặc là loài nào đó khác với yêu quỷ.\”
Nghe Kha Tầm nói chuyện, mọi người ngẩng đầu nhìn lên trên cao, thấy được đám quái vật bên trong tường gió sau một khoảng thời gian im lặng lại bắt đầu giãy dụa đánh vào màng gió.
\”Dù cho chúng ta dùng máu của bản thân nhuộm đầy cái tế đàn này đi nữa, cũng có ích lợi gì đâu?\” Thiệu Lăng cắn răng nói \”Lúc ấy toàn bộ đều đã chết, làm gì còn ai có thể nhìn thấy thứ bên dưới tế đàn kia nữa? Mà thấy rồi thì để làm gì?\”
Kha Tầm không đáp lời hắn, khom lưng cúi xuống duỗi tay ra, ngay trước lúc lòng bàn tay tiếp xúc với vết máu của đồng bạn thì chợt khựng lại, như có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn là đè xuống, sau đó cậu mang theo bàn tay đầy máu, xoay người bước đến một chỗ trống vẫn chưa bị máu thấm ướt, ấn lòng bàn tay lên trên.