* * *
Tử vong, là lựa chọn duy nhất mà bọn họ có thể lựa chọn.
Mà đến ngay cả muốn chạy trốn khỏi nơi này bọn họ cũng làm không được, bởi vì trên di tiên kia từng viết, có người đã từng nghĩ chạy khỏi chỗ này, sau cùng lại xuất hiện ở tế đàn bên kia.
Giống như mỗi lúc tiến vào tranh vậy, cố sức chạy đến cạnh bức tranh, rồi sẽ lần nữa trở về điểm bắt đầu, trừ phi có thể tìm ra được ấn chương của họa sĩ, mới có thể tìm được đường sống thoát đi, vĩnh viễn rời khỏi bức tranh ấy.
Nhưng đây là thế giới hiện thực, không phải trong tranh.
Toàn bộ phỏng đoán của mọi người, đã chứng minh nơi đây là một thế giới hoàn toàn chân thật, những sự việc quỷ dị mà khó tin khó tưởng kia, đều là do những sinh vật cổ xưa bị giam sâu trong lòng đất, dùng năng lực của giống loài cao cấp chúng nó ảnh hưởng đến thế giới của con người.
Cho nên, nơi đây không phải tranh, nơi đây chẳng có chữ ký hay là ấn chương của họa sĩ gì cả, cũng không có lối ra sống sót cho đám người bọn họ thoát đi, thứ duy nhất mà nơi đây có, là sự tàn khốc của tử vong và hiện thực.
Đám người bọn họ thậm chí còn không có được thêm một chút thời gian để dùng cách thức của bản thân nói lời cáo biệt với thế giới hiện thực này, bởi ngay khi ánh sáng của ngày hoàn toàn bị bóng tối của đêm nuốt chửng, hoa văn tướng cốt trên làn da của bọn họ bắt đầu hiện ra, còn đen hơn cả bóng đêm, chúng lúc nhúc mà rậm rạp, méo mó lại dữ tợn, xấu xí khó coi tràn đầy khắp thân thể họ.
Bọn họ im lặng thật lâu, không ai mở miệng trao đổi với nhau, đều lặng lẽ chuẩn bị vật tư leo lên tế đàn.
Kha Tầm nhét album ảnh vào balô của mình, nhét vào hộp đựng chocolate mà Mục Dịch Nhiên tặng cậu, trên cổ đeo một sợi dây chuyền bạch kim cùng cặp với Mục Dịch Nhiên, trên ngón tay, đeo chiếc nhẫn cùng kiểu mà hai người đều có.
\”Mặc bộ này đi.\” Kha Tầm moi từ túi hành lý ra hai bộ quần áo, đưa cho Mục Dịch Nhiên một bộ.
Là quần cặp áo đôi.
\”Chờ đến khi có ai đó phát hiện ra thi thể của chúng ta, kiểu gì cũng sẽ chỉ vào chúng ta hô lên: Wao, hai người này là người yêu nè!\” Kha Tầm bắt chước bộ dáng người phát hiện thi thể trong tưởng tượng của mình, chỉ tay xuống mặt đất \”Sau đó bọn họ sẽ cầm di động chụp lia chụp lịa, sau khi về nhà mở weibo lên chia sẻ, sau đó chắc chắn sẽ có rất nhiều người chạy tới cắm nến cho chúng ta, ha ha.\”
Mục Dịch Nhiên cũng bật cười, cầm quần áo thay với cậu, sau đó hai người cùng nhìn nhau.
Cứ thế đứng im mà nhìn nhau, thật lâu cũng không nhúc nhích.
\”Bây giờ chắc em xấu xí lắm đúng không.\” Kha Tầm chà chà hai bên má, làn da nơi ấy đã sớm bị tướng cốt rậm rạp đen đặc như nhựa đường che lấp.
Mục Dịch Nhiên duỗi tay kéo đối phương vào lòng, ôm lấy cậu, hôn cậu, lắng nghe tiếng hít thở nặng nề xen lẫn nghẹn ngào trong mũi cậu.