* * *
Khi ánh bình mình dần dần sáng ngời, màn sương mù dày đặc cũng dần phai nhạt, Vệ Đông tinh mắt phát hiện ở chỗ vốn dĩ là đài nham thạch buổi tối xuất hiện hai cái bóng người —— \”Kha Nhi! Đại lão!\”
\”Anh hai! Chị hai! —— a lộn —— Anh rể!\” La Bộ cũng kích động rú lên, sau đó chạy theo đám người hướng về phía bên kia.
\”Hai người thế nào?\”
\”Hai người không sao chứ?\”
\”Đã xảy ra chuyện gì!?\”
\”Hai đứa bây hù chết tụi tao luôn!\”
\”Ông trời! May quá may quá! Hai người không bị làm sao hết! Tốt quá rồi!\”
Mọi người mạnh ai nấy tranh nhau lên tiếng hỏi han đủ điều, lại thấy vẻ mặt của Kha Tầm giống như có phần chần chừ mà nghiêm túc, như đang vô cùng cẩn thận quan sát bọn họ.
\”Có chuyện gì sao?\” Nhạc Sầm bởi vì ngồi xe lăn nên đến chậm một chút, cực kỳ mẫn cảm phát hiện hai bọn họ có gì đó không đúng lắm.
\”Khỏi cần nghi, tụi tao đều là hàng chính chủ, không phải ảo giác!\” Vệ Đông vội vàng vỗ ngực bùm bụp tự chứng minh.
\”Có phải ở trên đài nham thạch đã xảy ra chuyện gì không?\” Tần Tứ cẩn thận hỏi.
Mọi người lập tức trở nên căng thẳng, im lặng không dám lên tiếng nhìn về phía hai người bọn họ.
\”…Không có xảy ra chuyện gì cả.\” Vẻ mặt của Kha Tầm vẫn như cũ phân vân do dự, cậu quay sang nhìn Mục Dịch Nhiên, sau đó lại nhìn về mọi người, cuối cùng liếm nhẹ khóe môi khô khốc của mình \”Nói sao ta… Chúng tôi vừa mới trèo lên trên đỉnh đài nham thạch, liền thấy mọi người nhào tới đó.\”
\”Ha?\” Có vài người không hiểu ra sao hô lên.
\”Hai chúng tôi vừa mới trèo lên trên đỉnh đài nham thạch kia, đang tính cẩn thận quan sát cảnh vật xung quanh một chút, bỗng phát giác bản thân đang đứng trên mặt đất bằng phẳng, sau đó liền thấy mọi người từ bên kia hô la nhào tới…\” Kha Tầm vẻ mặt không dám tin ngó nghiêng xung quanh mình \”—— đây là —— trời sắp sáng rồi à?!\”
\”Đúng rồi… Sắp sửa sáng lên rồi, đã một đêm trôi qua rồi.\” Hai ba người vẻ mặt ngơ ngác gật đầu.
\”—— cái đù!\” Kha Tầm quay ngoắt sang nhìn Mục Dịch Nhiên.
\”…Cái đù.\” Những người còn lại cũng kinh sợ quay sang nhìn nhau.
\”Tức là, đối với chúng tôi thời gian đã trôi qua một đêm, nhưng đối với hai người chỉ mới là một cái chớp mắt thôi?\” Chu Hạo Văn bình tĩnh hỏi lại.
\”Có hai khả năng,\” Mục Dịch Nhiên còn bình tĩnh hơn cả hắn, vững vàng lên tiếng đáp \”Khả năng thứ nhất, đỉnh bên trên đài nham thạch là một không gian bóp méo, sau khi chúng tôi lên đó liền trực tiếp xuyên qua thời gian, từ thời gian đêm hôm qua đi đến hiện tại.\”
\”Khả năng thứ hai, chúng tôi không hề xuyên qua thời gian, mà là—— bị một sức mạnh nào đó rút hết toàn bộ trí nhớ về đêm hôm qua, hơn nữa hoàn toàn không để lại dấu vết nào.\”