Họa Phố (02) – Hòa hợp (35) : Trân châu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 2 lượt xem
  • 10 tháng trước

Họa Phố (02) - Hòa hợp (35) : Trân châu

* * *

\”Tích——\”

Âm thanh vô cùng quen thuộc rồi lại khiến người ta cực kỳ căm hận ấy lại vang lên.

Ngô Du đưa tay sờ sờ cái túi da bò treo trước ngực, lúc này nó đã trở nên nặng trĩu rồi, nhưng vẫn còn chưa đầy, vẫn thiếu một món cuối cùng.

\”Chỉ còn lại ba tiếng thôi, hiện tại chúng ta đã gom đủ sáu trong bảy món Phật Giáo Thất Bảo mà Pháp Hoa Kinh đã nhắc đến,\” Ngô Du mở túi da bò nhìn bên trong \”Vàng, bạc, lưu ly, xà cừ, mã não, hoa hồng.\”

Còn thiếu một món cuối cùng —— trân châu.

Khi bầu trời ở trước mắt lại xuất hiện mấy loại ảo cảnh, hai người dứt khoát gạch bỏ lựa chọn thế giới \”trộm thiếc\”.

Cố Thanh Thanh nhìn vẻ mặt của Ngô Du \”Chị thấy được cái gì ở hai bầu trời bên kia? Có gì đó đáng sợ lắm sao?\”

\”Đáng sợ thì không có, chỉ là có hơi kỳ cục mà thôi.\” Từ sau khi trải qua thế giới màu đỏ của mã não, lá gan của Ngô Du như được nới rộng thêm rất nhiều \”Nếu chị bảo thứ chị thấy là một đám thỏ, em sẽ cảm thấy rất quái đản đúng không.\”

\”Con thỏ?\”

\”Đúng vậy, cũng không phải một đám, tổng cộng chỉ có hai con thôi, màu lông của nó hơi ngả vàng,\” Ngô Du cũng không biết phải mô tả thế nào cho dễ hình dung \”Cũng không biết hai con thỏ kia đang ở đó ăn cái gì, nói chung là nghe lạo rạo như tiếng kim loại ấy, mà càng làm người ta xin lỗi chịu không nổi hơn là chúng nó vừa ăn vừa ị, ị ra toàn là mấy hạt sắc đen thùi lùi, rớt xuống mặt đất còn phát ra tiếng lộp cộp nữa.\”

Cố Thanh Thanh nghe Ngô Du miêu tả, giống như hiểu ra được cái gì \”Quả thật là có một loại động vật như vậy trong truyền thuyết, chúng nó rất thích ăn các vật phẩm bằng sắt, vẻ ngoài nhìn rất giống con thỏ, nghe nói chỉ cần hai con thỏ kiểu đó thôi cũng đủ để ăn sạch sành sanh toàn bộ binh khí của cả một binh doanh.\”

Ngô Du lập tức lộ ra vẻ mặt méo thể tin được \”Vậy chúng nó ị ra cái gì? Chắc chắc không phải phân như lũ thỏ thường rồi.\”

\”Thứ đó chính là bảo bối cực kỳ quý giá, nghe bảo khi đúc bảo kiếm, chỉ cần bỏ vào đó một hạt là có thể đúc ra thần kiếm hiếm gặp.\”

Ngô Du lại một lần nữa \”mọc thêm kiến thức mới\”, sau đó đưa tay chỉ vào bầu trời ở chính giữa \”Vậy chúng ta đi sang bên đó thôi, đó là đích đến cuối cùng của chúng ta.\”

\”Eh? Chị thấy bên đó có trân châu à?\”

\”Chị thấy trong biển có rất nhiều con trai, tuy là không có thấy hạt châu nào, nhưng từ trong khe hở vỏ ngọc trai có ánh sáng lấp lánh lộ ra.\” Ngô Du thấy được hi vọng, dưới chân bước cũng nhanh lên.

Cố Thanh Thanh đồng ý với cách nói của Ngô Du, lập tức cũng tăng tốc đi theo đối phương hướng về phía trước \”Theo chị thì có phải thế giới này bắt chúng ta tự xuống biển thu nhặt ngọc trai không?\”

\”Tiếc là không có Phương Phỉ ở đây.\” Ngô Du ngoài miệng nói thì thoải mái, nhưng trong lòng lại vô cùng e ngại nước biển, bình thường đi bể bơi vòng vài vòng còn được, chứ bảo lặn xuống biển rộng thì Ngô Du sợ là bản thân không đủ năng lực, mà cũng chẳng có cái can đảm đó nữa…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.