* * *
Phương Phỉ không màng trên tay máu thịt tươm đầy, vẫn tiếp tục một quyền rồi lại một quyền đấm lên tấm mộc bản tranh thủy lục vô cùng rắn chắn kia, nhưng vô dụng, tấm mộc bản vẫn nguyên lành như thế.
Mấy con khỉ yêu bị tình cảnh trước mắt dọa đến cuống cuồng sợ hãi, cả cái cửa tiệm đã bị đổ nát biến thành phế tích, mà trên bầu trời, mãng xà cùng ngỗng yêu vẫn đang vần vũ đánh nhau thành một đoàn khó chia lìa, lại thêm nữ ngỗng yêu trước mặt giống như nổi cơn điên, nhất quyết không chịu buông tha cho tấm mộc bản, cứ liên tục đấm vào nó, chỉ thiếu mỗi nước dùng thân thể tông lên nó, liều chết tự sát với nó.
Phương Phỉ thấy nắm đấm của mình không có hiệu quả, liền túm lấy mấy cái bàn gãy cùng ghế vỡ đập tới tấp, nhưng chẳng khác gì con kiến bé nhỏ muốn dùng sức lay cổ thụ, hoàn toàn vô dụng.
Một con khỉ yêu đứng bên cạnh nói \”Đừng phí công phí sức, bên trên tấm mộc bản này có yêu lực trấn áp, trừ phi thần tiên đến đây, nếu không thì dù đạo hạnh của cô có lợi hại tới cỡ nào đi nữa, cũng không đập bể nó được.\”
Ánh mắt của Phương Phỉ ngơ ngác vài giây, nhưng cô tuyệt đối không chấp nhận chịu thua, lúc này ngước lên nhìn trời, \”tuyết lớn như lông ngỗng\” vẫn còn đang lả tả rơi xuống, cũng thấy có một vài mảnh vảy mãng xà dính máu xen lẫn trong lông ngỗng.
Phương Phỉ gào thét khản cổ họng \”Vệ Đông! Tàn phiến ở đây! Ngay trên mộc bản này! Chúng ta phải nghĩ cách đập bể nó ra! Vệ Đông —— Vệ Đông ——\”
Cũng chẳng rõ Vệ Đông đang đánh nhau với mãng xà có nghe thấy tiếng của Phương Phỉ kêu gọi không, chỉ thấy hai kẻ kia càng lúc càng bay lên cao, người ở dưới đất nhìn lên chỉ có thể thấy được hai cái bóng dáng một trắng một đen đang quấn lấy nhau.
Mấy con khỉ yêu tính kiếm chỗ chạy trốn, lại bị cái đuôi không lồ của mãng xà quét một cái, gom toàn bộ chúng nó lại với nhau, cái chóp đuôi của mãng xà giống như có móc câu, chỉ thấy một con khỉ yêu bị móc câu quắp trúng, lập tức duỗi chân chết thẳng cẳng.
Sắc mặt của Phương Phỉ trở nên trắng bệch, gào thét đến mức tắt cả cổ họng, nhưng hiển nhiên Vệ Đông cũng không có sức mạnh xuống đây đập bể tấm mộc bản này.
\”Dù hắn ta có xuống đây cũng vô dụng, đến cả pháp lực của gã mãng xà yêu cũng không thể phá vỡ tấm mộc bản này.\” Khỉ yêu lại nói với Phương Phỉ, nó bước về phía trước mấy bước, thanh âm rất khẽ nói \”Có tấm mộc bản này che chở, thế nên những chuyện xảy ra trong Sư Đà Quốc mới không bị bên ngoài phát hiện.\”
\”Tại sao?\” Phương Phỉ đưa mắt nhìn khỉ yêu, giống như đã nhận ra được thân phận thật sự của hắn.
\”Đây vốn chỉ là một tấm mộc bản tranh thủy lục tầm thường, nhưng vì dính máu yêu mà có yêu lực, lại thêm toàn bộ dân chúng của Sư Đà Quốc \”mời\” nó về nhà thờ cúng tế bái, làm cho yêu lực của nó càng ngày càng mạnh hơn, trừ phi có thần tiên xuống đây đập vỡ tấm mộc bản ấy, nếu không thì mãi mãi cũng không thể phá được yêu thành Sư Đà Quốc.\” Vẻ mặt của khỉ yêu vô cùng nghiêm túc nói.