* * *
\”Thật chứ, hai người chúng ta từ đầu đến giờ đầu óc cứ nghệch ra mà đi tới, căn bản chẳng có chút kế hoạch nào.\” Vệ Đông ngồi ở cạnh cửa sổ lầu hai của khách sạn, thò đầu ra ngoài dùng lông vũ bạch hạc chiếu vào mấy kẻ đi đường qua lại bên dưới.
\”Chịu thôi, chỉ phải đi theo NPC chứ biết làm sao giờ.\” Ở trong lòng Phương Phỉ mà nói thì, lão bà bà gặp được ở Sư Đà Lĩnh là NPC thứ nhất, gã mãng xà gặp được sau khi vào Sư Đà Quốc chính là NPC thứ hai.
Phương Phỉ bỗng nhớ tới cảnh mộng mình nhìn thấy xuyên qua lông vũ bạch hạc, bản thân hóa thành một con cá lớn lạc lối giữa biển sâu, vẫn luôn không ngừng bơi đi giữa đáy biển sâu ngun ngút —— một đoạn cảnh mộng ngắn ngủi không đầu không đuôi như thế, lại càng khiến người ta thấy trong lòng thê lương hốt hoảng.
\”Anh nhìn qua lông vũ thấy được cái gì?\” Phương Phỉ không nén được tò mò hỏi.
Vệ Đông nhìn một lát liền mất đi hứng thú \”Mấy đứa nó cái đầu là động vật gì thì chiếu ra là động vật nấy. Giống như con heo rừng tinh bên dưới, tôi thấy nguyên hình của nó là một con lợn rừng đang ủn đất kiếm ăn trong ngọn núi nào đó. Với hai con thỏ tinh bên kia nữa, nguyên hình là hai con thỏ, đang đào lỗ ở thảo nguyên—— lạ lùng ghê ta ơi, tụi nó là gì thì chiếu ra là cái đấy, nhưng tại sao hai chúng ta lại không phải người.\”
\”…\” Về vấn đề này Phương Phỉ cũng không biết, mộng cảnh mà mình đã nhìn thấy rốt cuộc là thế giới nội tâm của bản thân? Hay là chuyện đã từng trải qua kiếp trước?
\”Cơ mà tính ra cũng chuẩn phết nhỉ, chẳng phải cô thích lặn xuống nước sao? Cho nên biến thành một con cá có thể bơi lội suốt cả ngày.\” Vệ Đông vừa nói vừa tiếp tục dùng lông vũ quan sát đánh giá những kẻ qua đường.
\”Thứ này thì có liên quan gì đến sở thích?\” Phương Phỉ thề, mọi vấn đề dù là có thâm ảo huyền bí tới cỡ nào đi nữa, qua tay Vệ Đông lập tức sẽ biến thành vô cùng bình dân mà giản dị —— thật giống như có một người bê tới một đống nguyên liệu cực kỳ quý hiếm cực kỳ đắt tiền, sau đó bị người này gia công chế biến xào xào nấu nấu thành một nồi canh hỗn hợp…
\”Nói chung tui là biến thành một con chó vì kế sinh nhai không ngừng bôn ba lặn lội,\” Vệ Đông nói tới đây có chút cảm khái, kéo cái lông vũ qua một bên, đưa mắt nhìn Phương Phỉ \”Cô không biết chứ, lúc tui nhìn thấy con chó kia ngậm thức ăn đặt vào cái thố cơm chó, tui liền nghĩ tới mỗi tháng vừa được phát tiền lương, là phải lập tức trích ra hơn một nửa dâng lên cho mẹ tui, đợi sau này kết hôn rồi, tiền đấy sẽ chuyển sang dâng cho vợ tui… Chẳng trách sao con chó kia nó lại ốm đói tới như vậy…\”
\”…\” Thề luôn, câu chuyện với bối cảnh thê thảm đáng thương như vậy mà qua miệng người này liền biến thành chuyện đời sống gia đình mới ghê chứ.
Vệ Đông lại cầm lấy lông vũ quay mặt ra ngoài tiếp tục \”chiếu yêu\”, bất thình lình kêu lên \”quác quác quác\” mấy tiếng đầy sợ hãi.
Phương Phỉ vói đầu ngỗng qua xem \”Quạc?\”
\”Không có gì, không có gì, thấy cái gã rắn bên kia không,\” Vệ Đông đưa ngón tay chỉ vào một gã xà yêu vóc dáng nhỏ gầy \”Đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng nó lột da, có hơi bị khó chịu chút.\”