* * *
\”Thiệu tổng, rõ ràng chúng ta đã tìm được tranh Tết rồi mà.\” Lý Tiểu Xuân đi theo sau lưng Thiệu Lăng, vẻ mặt không cam tâm.
Thiệu Lăng cảm giác cái cậu mới tới này thật sự không được lanh lợi cho lắm, đành phải kiên nhẫn nói \”Đúng vậy, chúng ta thật sự tìm được mộc bản gốc của bức tranh Tết kia, nhưng tấm mộc bản ấy cũng thiếu mất một mảnh.\”
\”Cái đó tôi biết, chúng ta cần tìm chính là mảnh thiếu đó đúng không.\” Lý Tiểu Xuân vội nói.
\”Ừ.\” Thiệu Lăng thấy không cần phải tiếp tục giải thích nữa, liền tiếp tục bước về phía trước.
\”Thiệu tổng, Thiệu tổng,\” Lý Tiểu Xuân bám sát theo sau \”Theo anh thì cái chữ \’Chu\’ kia liệu có liên quan gì với chỗ này không?\”
Thiệu Lăng dừng bước lại \”Nơi hiện tại chúng ta đang đứng, hẳn chính là Chu Tiên Trấn.\”
\”Tôi biết, Chu Tiên Trấn là thủy tổ sáng lập ra mộc bản tranh Tết của Trung Quốc chúng ta, biết đâu chúng ta có thể tìm được một sư phụ già chế tác mộc bản nào đó ở đây thì sao.\” Lý Tiểu Xuân vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan.
Chu Tiên Trấn là thủy tổ sáng lập ra mộc bản tranh Tết của Trung Quốc chúng ta—— mấy lời này chẳng phải tôi vừa nói cho cậu nghe sao?
Thiệu Lăng ngó ngó Lý Tiểu Xuân, bên lỗ tai bỗng nghe thấy một tiếng \”Tích——\” vang lên.
\”Thiệu tổng, bốn giờ rồi!\” Lý Tiểu Xuân vội vàng nhìn di động, nói \”Manh mối chúng ta mới tìm ra có được một nửa.\”
\”Tiểu Xuân,\” Thiệu Lăng ngắn gọn súc tích nói một câu \”Hiện tại chúng ta không có cái manh mối nào cả.\”
\”Chúng… chúng ta biết được đây là Chu Tiên Trấn còn gì? Hơn nữa cũng biết tàn phiến mà chúng ta cần tìm có một cái chữ \’Chu\’ đó thôi.\” Giọng của Lý Tiểu Xuân ban đầu có hơi lí nhí, nhưng về sau càng lúc càng lớn dần, giống như đang muốn cổ vũ Thiệu Lăng vậy.
\”Được rồi.\” Thiệu Lăng đưa mắt nhìn con đường không thấy đích cuối ở phía trước, bên trái con đường là từng gian từng gian xưởng làm tranh Tết, bên trong treo đầy những bức tranh Tết phủ kín bụi mờ, bóng người thì chẳng thấy một ai; Còn bên phải lại là một mộ địa lớn, nơi này thì chỉ có lũ quạ đen đậu trên nhánh cây cùng lũ cáo quanh quẩn giữa những gốc cây.
Thiệu Lăng bỗng cảm thấy hoài niệm Mục Dịch Nhiên vô cùng, cả Tần Tứ, Kha Tầm với Chu Hạo Văn, thậm chí cả Vệ Đông cùng Củ Cải… Dù cho đám đồng bạn ấy không thể giúp mình tìm ra phương hướng chính xác, cơ mà ít nhiều gì cũng đưa ra được một ít đề nghị hoặc là từ khóa, kiểu gì cũng có thể khiến lối tư duy của hắn được dẫn dắt, từ đó phát hiện càng nhiều thứ hữu ích hơn.
Mới nãy bọn họ phát hiện được cả một tấm mộc bản tranh Tết nguyên vẹn, chính là tranh Tết với đề tài Môn Thần thường thấy nhất ở Chu Tiên Trấn, hai vị Môn Thần được điêu khắc trên mộc bản là Tần Quỳnh cùng Uất Trì Cung, lịch sử chế tác tranh Tết của Chu Tiên Trấn bắt nguồn từ rất lâu rồi, bắt đầu từ thời nhà Đường đã xuất hiện.