Họa Phố (02) – Hòa hợp (17) : Nước sôi lửa bỏng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1 lượt xem
  • 9 tháng trước

Họa Phố (02) - Hòa hợp (17) : Nước sôi lửa bỏng

* * *

Tần Tứ nóng đến cả người đều hư thoát, thế giới hắn đang đứng càng lúc càng nóng bỏng, mật độ không khí bởi vì nhiệt độ mà xảy ra biến hóa, làm cho cảnh tượng đập vào mắt giống như bị uốn éo biến hình, tựa như cả không khí cũng sắp sửa thiêu đốt.

Tần Tứ nhìn biển lửa cạnh bờ vực, trong ánh lửa hắn loáng thoáng như thấy được một bóng người khổng lồ, tùy theo không khí trong biển lửa biến hóa mà bị vặn vẹo đến biến dạng, thậm chí có một lần thắt lưng cũng đứt đoạn.

Chu Hạo Văn gấp gáp trở về, trong tay cầm một cái hộp \”Lão Tần, bên kia cũng đã dấy lên ánh lửa, chúng ta hết đường để đi rồi.\”

Tần Tứ thôi không nhìn nữa, càng cảm giác lúc nãy có lẽ mình vừa sinh ra một ảo giác vô lý mà đáng sợ nào đó.

Tần Tứ chuyển mắt nhìn về phía Chu Hạo Văn, giọng nói bởi vì khô khát mà có chút khào khào khó nghe \”Tôi chỉ tìm được mấy cái vỏ ốc xà cừ cùng vỏ trai bị cháy xém, còn có một ít cá biển cùng mấy con sinh vật biển gì đó không rõ tên, đều bị nướng thành cá khô, tạm thời có thể xem như thức ăn cho chúng ta. Hạo Văn Nhi, cái hộp cậu cầm trên tay là gì thế?\”

Chu Hạo Văn cầm lấy hộp đặt xuống ở chỗ mặt đất khô ráo chỉ hơi nóng một chút \”Cầm trên tay thấy nhẹ hẫng, lúc ấy tôi không có mở ra xem, tính mang trở về cùng nhau xem.\”

Tần Tứ cười khổ một tiếng \”Cậu hi vọng thứ này giống đèn thần của Aladdin à, mở nó ra sẽ xuất hiện một con yêu tinh ma quái nào đó như làn khói, giúp chúng ta thực hiện điều ước thoát khỏi cái bể khổ này.\”

Dù đang giữa không khí nóng đến thiêu cháy như vậy, mà gương mặt của Chu Hạo Văn vẫn chả có tí cảm xúc nào \”Tôi chỉ sợ nó là cái hộp rỗng.\”

Vì thế, hai người đặt cái hộp chạm trổ những hoa văn cổ xưa đặt ở khoảng đất chính giữa bọn họ, do Chu Hạo Văn phụ trách mở nắp hộp, tư thế của hắn thoạt nhìn giống như đang nhấc lên cái mai cua mà bản thân không thích ăn cho lắm.

Hộp quả nhiên trống rỗng.

Cơ mà \’rỗng\’ này chỉ là để mô tả không gian chứa đựng vật có hình thể thôi, chứ còn nếu tính toán bằng \’decibel\’ thì cái hộp kia ngược lại khá là \’đầy\’.

Nắp hộp vừa được mở ra, hai người lập tức nghe được âm thanh từ bên trong phát ra, ấy quả thật là loại âm thanh như muốn bao phủ toàn bộ thế giới.

Là âm thanh của biển rộng, sóng xô mãnh liệt vút thẳng lên trời cao.

Tần Tứ đóng nắp hộp lại, thanh âm lập tức im bặt, giống như vừa có ai đó bấm nút dừng video.

Chu Hạo Văn thử mở nắp hộp ra một lần nữa.

Tiếng sóng ngập trời lại một lần nữa ồ đến, đóng lại, âm thanh biến mất.

\”Không ngờ vất vả nhặt mót mang về lại là một cái hộp nhạc.\” Chu Hạo Văn vẻ mặt lạnh lạnh nói.

\”Hơ…\” Tần Tứ phát giác cách nói này của Chu Hạo Văn quả thực không có chỗ nào để chê, \”Cái hộp nhạc này thật ra… cũng giống như mấy cái vỏ sò cùng cá biển mà tôi nhặt được, đều là mấy thứ đến từ biển, tôi nghĩ chúng ta hẳn là sẽ không vô duyên vô cớ tìm ra được mấy thứ này, toàn bộ những thứ này chắc chắc có liên quan đến biển.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.