Hai ngày trước khi xảy ra phiên toà xét xử.
Ban đêm, gió thổi mạnh qua các cành cây, âm thanh xào xạc vang lên trong vùng ngoại ô tĩnh lặng. Tiếng gió rít qua các khe cửa, đôi lúc lại ào ạt vào một vài khung cửa sổ chưa đóng. Trăng đêm nay hiện rất rõ, như muốn đính thân đón tiếp điều gì đó vậy. Ngoại ô ít dân cư, vài âm thanh nhỏ cũng hoá lớn, như âm thanh từ động cơ xe phát ra lúc này chẳng hạn.
Nơi những ánh đèn đường thưa thớt, chỉ còn lại màn đêm bao phủ và những cơn gió lạnh lùa qua từng tán cây. Tiếng động cơ trầm thấp của Bugatti La Voiture Noire vang lên đều đặn, không gấp gáp, nhưng mỗi lần nhấn ga, âm thanh đặc trưng của siêu xe triệu đô này lại khiến không gian như rung chuyển.
Ngay phía sau, Pagani Huayra Codalunga nhẹ nhàng lướt đi, thiết kế thuôn dài của nó phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn bên đường, tạo ra một vệt sáng mờ ảo. Không cần tăng tốc mạnh mẽ, chỉ riêng vẻ ngoài đã đủ để khiến nó trông như một bóng ma tốc độ, đầy uy nghi và bí ẩn.
Ở một bên, Neiman Marcus Limited Edition Fighter – con quái thú hai bánh – mang đến cảm giác hoàn toàn khác. Không bóng bẩy như hai siêu xe phía trước, nhưng sự hầm hố, táo bạo của nó lại khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải e dè. Mỗi cú vít ga, động cơ V-Twin gầm lên như một lời tuyên chiến với màn đêm yên tĩnh. Người cầm lái khoác chiếc áo da đen, găng tay bọc kim loại, dáng ngồi thẳng lưng, tự tin như một kẻ đã quá quen với tốc độ và những chuyến đi không hồi kết.
Ba cỗ máy, ba phong cách khác nhau, nhưng cùng hội tụ trong một khung cảnh: ngoại ô vắng lặng, nơi không ai biết họ là ai và họ đến đây để làm gì.
Cùng một điểm dừng, cả ba chiếc xe sang trọng dừng lại cùng một vị trí, trước một căn nhà vẫn còn sáng đèn ở ngoại thành.
Cửa ghế phụ chiếc Bugatti La Voiture Noire bật mở, một thân thể nhỏ con bước xuất, chân thoăn thoắt chạy đến cổng nhà bên cạnh.
~Ding dong, ding dong, ding dong~
Tiếng chuông cửa vang lên, bầu không gian như bị quấy nhiễu. À, có người ra mở cửa rồi.
Gemini vẫn khoác trên người chiếc áo sơ mi trắng, hàng cúc trên cùng buông lỏng, tay áo xắn hờ, để lộ cổ tay cùng chiếc đồng hồ bạc ánh lên dưới ánh trăng. Dáng vẻ của hắn trông có vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự cảnh giác rõ ràng.
\”Muộn như thế này mà còn đến tìm tôi?\”
Giọng hắn khẽ trầm xuống, ánh mắt lướt qua người đang đứng trước cổng.
Phuwin vừa nhấn chuông vẫn giữ vẻ thoải mái, một tay thọc vào túi quần, tay còn lại vươn ra chống nhẹ lên cánh cổng sắt. Gương mặt y thoáng nét cười, nhưng trong màn đêm này, nụ cười ấy lại mang theo chút gì đó nguy hiểm.
\”Cửa nhà cậu đóng kỹ quá, tôi còn tưởng cậu không muốn tiếp khách\”
Người đó đáp, giọng điệu nửa thật nửa đùa.
Gemini không trả lời ngay. Hắn liếc qua hai chiếc siêu xe đỗ ngay trước nhà, rồi dừng lại lâu hơn ở chiếc Neiman Marcus Limited Edition Fighter. Hắn không cần nhìn kỹ cũng biết ai là người cầm lái nó.