Hồ Sơ Đen – 108: Phá vỡ quan hệ đồng đội – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 18 lượt xem
  • 7 tháng trước

Hồ Sơ Đen - 108: Phá vỡ quan hệ đồng đội

Trụ sở tổ trọng án lặng lẽ dưới ánh đèn vàng cuối ngày. Những hồ sơ cuối cùng của vụ án vừa kết thúc vẫn còn nằm trên bàn. Từng chi tiết, từng dòng chữ viết tay vẫn còn hơi mực mới. Hắn đứng tựa bên cửa kính, nhìn những tòa nhà thấp phía xa, khung cảnh mờ nhòe sau lớp kính in lên ánh mắt u trầm.

Em ngồi phía trong, lưng thẳng, cổ tay đặt trên bàn. Đôi mắt chăm chú vào những bức ảnh hiện trường đã qua xử lý. Không ai nói gì. Không cần phải nói gì.

Vụ án kết thúc, nhưng một điều khác lại bắt đầu.

\”Anh có định nhìn ra cửa sổ đến sáng mai không đấy\”

Em lên tiếng, giọng đều đều, không quay lại.

\”Anh thấy yên hơn khi không nhìn vào em\”

Hắn trả lời, bước đến gần bàn làm việc.

Em nhìn lên, ánh mắt sắc sảo thường ngày mềm lại đôi chút. Không phải vì câu nói, mà là vì giọng hắn – thứ gì đó trong đó khiến em không dời mắt được.

\”Vậy đừng quay mặt đi nữa\”

Em đáp, đặt tấm ảnh xuống bàn.

Không khí giữa hai người yên lặng trở lại. Nhưng lần này, là sự yên lặng có nhịp tim.

Một tuần sau, khi tổ nhận được vụ án mới, hắn và em lại cùng được phân công điều tra hiện trường.

Buổi chiều kéo dài với hàng tá vết máu, dấu chân mờ, một hung khí bị lau chùi cẩu thả và camera chết góc. Fourth – em – vừa cúi người kiểm tra những vết trượt cạnh bàn vừa nói mà không cần nhìn:

\”Anh đứng đúng góc đó thêm một chút, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào vết máu sẽ rõ hơn\”

Hắn cười, bước sang phải một bước theo lời em.

\”Em lúc nào cũng chính xác như vậy thì ai dám cãi\”

\”Anh vẫn cãi thường xuyên đấy thôi\”

\”Vì anh muốn kéo dài thời gian nói chuyện với em\”

Em quay lại, bắt gặp ánh mắt hắn, không né, cũng không phản kháng.

\”Không cần cãi đâu. Muốn nói chuyện thì cứ nói\”

Kể từ đó, họ bắt đầu giữ định vị của nhau. Chẳng ai yêu cầu, chẳng ai hỏi. Cũng không cần lý do.

Một đêm, lúc gần 1 giờ sáng, hắn nhìn thấy định vị của em di chuyển từ khu căn hộ. Bản đồ chỉ một đoạn ngắn, nhưng cũng đủ khiến hắn bật dậy khỏi giường.

Anh nhắn tin\”

\”Đi đâu vậy, khuya rồi\”

Em trả lời cụt ngủn:

\”Đói\”

Anh nhắn lại:

\”Về đi. Anh mang đồ qua\”

Em không trả lời nữa. Hắn chỉ biết khoác áo, cầm chìa khóa xe và phóng đi giữa màn đêm.

Khi hắn gõ cửa, em mở ngay như thể đã đứng chờ. Ánh đèn vàng trong phòng làm đôi mắt em lấp lánh.

\”Anh cứ thế mà đến thật à\”

\”Em nói đói thì ai còn ngủ cho nổi\”

\”Anh lẽ ra nên ngủ. Không phải mang đồ ăn\”

\”Anh không thể cứ để em bỏ bữa. Đến tim nhân tạo còn cần pin, tim em ít ra cũng cần tinh bột\”

Em phì cười. Hắn thở phào. Có những điều người ta chỉ cần nghe thấy để biết rằng mình còn trong lòng nhau.

Một buổi sáng chủ nhật, trời mưa rả rích. Hắn và em ngồi ở quán cà phê nhỏ gần trụ sở – nơi hai người vô tình cùng thích từ hồi còn là thực tập sinh.

Em đang xem lại bản đồ hiện trường, tay khuấy cà phê nhưng không uống.

Hắn nhìn em, chống cằm.

\”Em nghĩ gì vậy\”

\”Về tên hung thủ. Cách hắn xử lý nạn nhân quá gọn, nhưng sơ suất ở góc sàn là không hợp lý\”

\”Giống như người ta sống lý trí đến mức quên mất cảm xúc\”

\”Ừ. Như người giỏi giấu mình, nhưng lại bỏ sót thứ quan trọng nhất\”

Hắn cúi xuống bàn, khẽ nói:

\”Anh cũng từng như thế. Rất giỏi giấu\”

Em nhìn sang, im lặng.

\”Giấu tình cảm của mình. Sợ làm em khó xử, sợ phá vỡ quan hệ đồng đội\”

\”Và bây giờ\”

\”Bây giờ anh nghĩ, giữ trong lòng còn nguy hiểm hơn bất kỳ sơ suất nào trong vụ án\”

Em không nói gì. Hắn tiếp:

\”Em có thể dựng lại cả hiện trường chỉ từ những manh mối nhỏ nhất, nhưng hiện tại anh chỉ muốn tạo dựng một tương lai mà em là nhân vật chính trong đó\”

Im lặng.

Rồi em đặt muỗng xuống, xoay nhẹ ly cà phê, nói như vô tình:

\”Nếu anh còn nhớ rõ bản đồ hiện trường đến vậy, thì nhớ cả những ngày tiếp theo của em đi\”

Từ đó, họ không còn giả vờ nữa.

Sáng hôm sau, hắn là người đầu tiên có mặt ở phòng họp, mang theo hai ly cà phê – một có đường, một không.

Em đến sau, lặng lẽ nhận ly cà phê hắn đưa, cười nhẹ. Không ai trong tổ nói gì, nhưng ánh mắt của mọi người đều lướt qua – sự im lặng tinh tế dành cho những người cuối cùng cũng tìm được nhau.

Trong hàng trăm vụ án, hàng ngàn lần mổ xẻ hiện trường, phân tích dấu vết, em là người tìm được sự thật. Còn hắn, là người tìm được em giữa tất cả.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.